Giọng hát của một thiên thần !!!

– Bao giờ con mới về được hả Duy?

– Có lẽ để sau mẹ ạ, công việc trên này đang dở dang.

– Ừ, cố gắng về thăm nhà con nhé.

Giọng mẹ lạc đi, cố gắng tắt vội điện thoại để che giấu tiếng sụt sùi, lần nào cũng thế. Đâu phải tôi không muốn về, nhưng mỗi lần về, nhất là vào những ngày tết, nhìn bố mẹ cố gắng dùng chút tiền ít ỏi để mua chút vật dụng, mứt, bánh kẹo để cúng tổ tiên. Còn về phần bố mẹ, ngay cả bộ quần áo mới cũng không mua được. Những lúc như thế tôi chỉ biết ngồi một góc hút thuốc, cảm giác bản thân quá vô dụng. Vì thế mà số lần về nhà của tôi ngày càng thưa thớt, điên cuống làm việc để kiếm tiền, và phải sống trong cảnh “ Mỗi mùa xuân thêm một lần dối mẹ ”. Tết tôi cũng nằm nhà nấu mỳ gói chứ không về quê, tiền đâu mà về, ở lại cũng không có tiền chơi bời gì.

– Ví tôi mà đổi thời gian được, đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

Nằm trong căn phòng trọ chật hẹp, tôi vẫn nghêu ngao những câu thơ mà tôi đã vô tình đọc trên mạng. Nhiều khi miệng đọc mà mắt cứ rơm rớm vì nhớ nhà.

– Bác lại gọi mày hả Duy? – Thằng Hoàng mở cửa bước vào, trên tay là hai hộp cơm trước ngõ, chút nắng le lói của buổi sớm làm tôi nhắm tịt mắt lại.

– Sao hỏi vậy?

– Tao sống với mày 4 năm rồi, lúc nào bác gọi xong mày chả hú mấy câu đó. – Tôi ở trọ chung với nó từ lúc lên đại học năm 2.

– Tao ngâm thơ hiểu chưa thằng chó, có mà mày hú ấy. – Mặt thằng Hoàng nghiêm lại hỏi tôi:

– Mày định ở đây đến khi nào, trốn tránh mãi được à. Ngày tết mà mày cũng không về, các cụ cần mày chứ các cụ cần chó gì tiền của mày.

– Mày không hiểu đâu, nhiều lúc về tao thấy mình bất tài, không làm được gì cho gia đình, cảm giác khó chịu lắm.

– Thôi tao cũng chả buồn nói mày nữa, ăn rồi đi làm đi con, tao đi trước.

Thằng Hoàng cũng là dân tỉnh lẻ như tôi, ở trọ với nhau cũng 4 năm rồi, giờ vẫn thế. Nó thì đã có công việc ổn định, còn tôi đang làm quản lý trong một phòng thu, nhưng với số tiền lương ít ỏi chỉ đủ cho tôi sống mtộ cách chật vật ở cái đất này chứ nói gì đến tiền gửi về cho gia đình. Việc này khác hoàn toàn so với ước mơ của tôi, đó là trở thành một kỹ sư âm thanh, làm một nhạc sĩ hoà âm.

Vì thế nên tôi phải đi làm thêm vào ban đêm, làm chạy bàn ở quán bar. Tính ra thì làm ở quán cà phê thì công việc nhàn và ổn định hơn, nhưng lương thì ít hơn và khung giờ cũng bị xung đột với giờ đi làm. Thế nên tôi làm ở bar, dù công việc có hơi phức tạp, tiếp xúc với những thành phần tôi cũng không ưa gì, nhưng lương cao, và lại hợp với khung giờ của tôi.

Ăn vội hộp cơm rồi thay đồ, dắt chiếc wave cũ kỹ ra khỏi cửa, con ngựa già này đã chinh chiến cùng tôi trên khắp nẻo đường hơn 4 năm rồi, hơi ì ạch nhưng vẫn còn tốt chán. Ngân nga trong miệng vài câu hát thân quen, chẳng mấy chốc tôi đã đến nơi làm việc.

– Nay có lịch thu âm không anh? – Anh Khoa là ông chủ phòng thu, nhưng ông ấy chả bao giờ nghiêm túc, làm toàn giỡn.

– Hôm nay có một kèo thu âm loại 2 lúc 9h đó, xong rồi chú có thể về sớm, kèo 4h để anh làm cũng được. Yêu bản thân chút đi Duy, mắt chú thâm hết rồi kìa.

– Dạ, em biết mà.

Ngồi nghịch máy tính đợi đến giờ làm, công việc lúc rảnh thì cực rảnh nhưng lúc bận thì bận tối mặt tối mày, nên rất khó sắp xếp thời gian để làm gì cả. Anh Khoa thì làm việc theo kiểu bố khỉ, sáng đến dặn dò vài câu rồi đi, để lại tôi tự xử toàn bộ. Nhưng anh cũng dễ tính cực, làm gì cũng được, xong thì về.

– Phỏm không mấy đứa? – Tay Khánh, con ma bài bạc đích thực lại bắt đầu rủ rê.

– Quất, mà Linh với Duy chơi không?

– Em chơi, khỏi hỏi anh Duy, anh ý cứ như hòn đá ý.

– Uầy, hòn đá cũng biết giận nhé.

– Ù uôi, giận luôn cơ đấy.

Đồ phải gió, mồm mép lươn lẹo vãi. Tôi không biết đánh phỏm chứ có phải tôi không muốn chơi đâu, trước giờ tôi chỉ biết đánh mỗi tiến lên thôi. Ngồi nhìn chúng nó chơi một lúc, đến 9h thì tất cả đứng dậy chuẩn bị làm việc. Và khách hàng của chúng tôi hôm nay là một cô gái trông khá đầy đặn, tất nhiên là theo nghĩa đen.

– Em đến thu âm ạ, Ngọc Vi.

Tôi nhìn lướt qua danh sách, Ngọc Vi 9h, vậy là đúng rồi.

– Ok, vào việc thôi.

Thu âm ba bài, của Bích Phương, cũng khá dơn giản. Cô này có chất giọng khá, nội lực nhưng lên cao thì hơi phô. Cũng không phải chỉnh sửa gì nhiều, cơ bản là giọng cô này làm ca sĩ thì không được chứ đi hát kara thì thoải mái. 380k cho 1 tiếng làm việc và cả mix. Ngồi đợi lão Giang mai xong việc rồi chúng tôi bắt đầu giải tán, Tôi và thằng Khánh được về, một ngày bọn tôi thường làm khoảng hai kèo thôi, còn Linh và Giang là dân chuyên, làm việc với anh Khoa lâu rồi nên ngồi đấy làm cả ngày.

– Ê ku, về nhà tao không?

– Về làm gì thằng khỉ gió?

– Thì trẫm thấy khanh ăn mỳ gói nhiều dễ bị nổi mụn nên trẫm đặc cách cho khanh được ngồi lên long sàng dùng bữa cùng Trẫm, sáng bố tao nấu nồi cháo gà to lắm, giờ bố mẹ tao ở công ty hết rồi. Đến ăn với tao cho vui.

– Vậy thì được, người đâu, hộ giá.

Gia đình thằng Khánh cũng ngược đời như tính cách của nó, mẹ làm ngân hàng, còn bố lại làm đầu bếp cho một khách sạn 4 sao, vì vậy việc ăn uống trong gia đình nó đều do bố nó làm chủ, kể cũng vui. Không phải lần đầu tiên tôi đến nhà thằng Khánh nhưng vẻ sang trọng của nhà nó vẫn làm tôi choáng ngợp.

– Vào ăn mày thằng chó, ngồi đó cạp oxy chống đói à?

– Đợi chút, tao vào ngay.

Nồi cháo vừa hâm lại bốc hương thơm nghi ngút khắp nhà, dịch vị bắt đầu tiết ra làm bụng tôi cồn cào cả lên. Hai thằng vừa ngồi húp cháo vừa xem Pacific Rim đang được phát trên HBO. Bố mẹ thằng Khánh muốn nó theo ngành y, làm bác sĩ, nhưng ku cậu lại thích làm việc với Linh, thế là đi sang làm với anh Khoa dù cho bị bố mẹ hết sức phản đối.

– Ê ku, hay mày sang ở với tao luôn đi. – Thằng Khánh vừa húp cháo vừa hỏi, chút cháo dính trên mép càng làm tăng độ dâm dục của khuôn mặt vốn đã rất đảm đang này.

– Mày điêu, bố mẹ mày ở nhà mà.

– Thì có sao đâu?

– Mày nghĩ đơn giản quá. Thôi, tao không ở đâu, khỏi nhắc lại.

– Mày, mẹ, cứng đầu cứng cổ.

Tôi biết ý thằng Khánh định nói gì, chuyện này nó nói với tôi không phải mới ngày một ngày hai. Nó muốn giúp tôi, nhưng tôi không nhận được, vì thế tôi từ chối. Xuống đánh bi- a với thằng Khánh giết thời gian, cái môn này ma lực đến độ trời tối lúc nào tôi cũng chả biết.

– Thôi, 6h rồi, tao về còn chuẩn bị đi làm.

– Về đi.

Nó thất vọng thở dài, tôi cũng im lặng đi về. Thành phố lên đèn, tôi về nấu mỳ ăn lấy lệ rồi lại dắt con wave đi ra ngoài. Thay vội bộ đồ phục vụ rồi đi ra làm việc. Bar là một nơi làm việc phức tạp, với nhiều tình huống oái ăm. Tiếc thay, tối nay tôi có một tình huống như vậy.

Đừng hiểu lầm mình với Ngọc Vi nhé, không phải nhân vật chính đâu.

Anh Lam là người đã nhận mình vào làm việc ở bar, anh là một mẫu người dễ tính, và thường xuyên bị mọi người chọc ghẹo vì cái tên mang hơi hướng nữ tính của mình, Nguyễn Phúc Như Lam. 

Trở lại vấn đề chính, tối nay tôi có một rắc rối lớn, một tay đại gia nửa mùa. Khách loại này tôi gặp khá nhiều, loại trưởng giả học làm sang thì có gì to tát đâu. Anh ta đi cùng 3 người bạn, 2 nữ 1 nam. Ban đầu họ gọi thức ăn và nhờ tôi ký mời, mỗi nhân viên đều có tiêu chuẩn ký mời khác nên tôi cũng thoải mái ký. Nhưng về sau, khi anh ta gọi rượu mới là phần đáng cười. Gọi hẳn một chai chivas 18, tôi cũng vui vẻ vào lấy nhưng thú thật, tôi chẳng biết anh ta có biết giá của nó không. Vẫn biết coi thường khách hàng là không nên, nhưng với thái độ như thế thì bố ai ưa cho được.

– Thiên Di phải không, vào đi em.

Ra đó là tên của nhỏ, cái tên mới đặc biệt làm sao. Tôi, Khánh, Giang đảo cặp mắt cú vọ nhìn chằm chằm Di với ánh mắt đổ lửa, còn Linh nhìn nhỏ với ánh mắt ngưỡng mộ. Chiếc áo khoác đen bằng da bao bọc bên trong là chiếc áo thun sẫm màu càng tôn thêm nước da trắng muốt của em. 

Lão Giang cười toe toét bắt chuyện với Di, dù tỏ vẻ không quan tâm nhưng tôi và thằng Khánh vẫn dỏng tai nghe ngóng tình hình. Vì khoảng cách xa nên chúng tôi cũng không nghe ngóng được gì, chỉ duy nhất lần lão Giang mai cố tình la toáng lên là hóng được chút:

– Ù uôi, sướng thế.

Cái đồ gay lo, đã không nghe được gì còn la toáng lên làm tôi tò mò. Đợi lão quay lại chúng tôi mới bắt đầu tra hỏi:

– Ông làm gì mà la toáng lên thế kia, có gì à?

– Kể đi, trẫm sẽ trọng thưởng cho. – Tôi và thằng Khánh ra sức dụ dỗ lạo.

– Nãy tao hỏi, nó bảo là hát tặng sinh nhật người yêu cho ý nghĩa. 4 bài chúng mày ạ, thằng nào yêu được nó sướng thế không biết. Đã xinh lại còn tinh tế.

Tôi và thằng Khánh cũng gật gù, lòng chợt buồn, buồn một nỗi vu vơ thôi. Lắc đầu thở hắt ra, tôi lấy lại sự trầm tĩnh cố hữu. Vào việc, bài đầu tiên là Anh – Hồ Quỳnh Hương. Nhỏ được trời phú cho một giọng hát trong trẻo, tone nữ cao, hát tốt, ngân nốt cao rất mượt và trong, âm vực tốt. Khuyết điểm duy nhất là những nốt trầm hát quá yếu, thậm chí còn không nghe được. Đáng ra chỉ cần nhắc nhỏ về những đoạn hát nốt trầm thôi, phần còn lại để lão Giang lo. Nhưng tôi lại nảy ra ý định trêu nhỏ, liên tục kiếm chuyện để chỉnh Di, từ việc hát sai nốt, hát nốt trầm không rõ, giọng quá yếu…..Nhìn Di cố sửa những lỗi nhỏ nhặt đấy, chau chuốt từng lời hát, tôi chợt nghĩ, phải là một người đàn ông thế nào mới được Di yêu nhỉ.

Một lát sau, công việc đã hoàn tất, nhỏ cười tươi cảm ơn rồi về, 2 tiếng đồng hồ 580k cũng tốt. Nhưng phải chỉ…..Nó kéo dài mãi thì hay biết bao nhiêu. Cả bọn đang chuẩn bị đi ăn trưa thì anh Khoa về. Định mở miệng gọi lão đi ăn trưa thì đã bị kê tủ đứng vào miệng:

– Đi ăn trưa anh Khoa ơi.

– Thôi, bọn em đi ăn trước đi, để thằng Duy lại anh nói chuyện.

– Có chuyện gì thế anh? – Linh lo lắng hỏi lão.

– Không có gì đâu, đi trước đi.

Đợi mọi người đi khuất rồi lão quay sang hỏi tôi:

– Nãy 9h Di nó thu âm, chú làm gì nó à?

– Em trêu tý thôi, mà sao anh biết hay thế?

– Nó gọi điện kể tao.

– Anh quen nhỏ đó à, em tưởng khách bình thường chứ?

– Quen sao không, họ hàng xa của anh đó. Nhưng gia đình nó và anh không có giao tình, chỉ quen biết sơ sơ thôi, vì gia đình nó sống trên Đà Lạt, nó mới về đây thôi. Anh thì cũng có biết tính nó, trẻ con lắm, nãy nó mới hỏi anh về chú mà anh lỡ miệng chỉ nó cái bar chú làm rồi, anh xin lỗi. Chú coi chừng nó đến phá chú đấy.

– Dạ có gì đâu, phục vụ quèn như em thì nhỏ phá được gì.

– Ừ, anh xin lỗi.

Nhìn vai lão run rẩy kịch liệt, tôi biết lão đang cố nhịn cười. Anh Khoa đặc biệt thích chọc phá mọi người, đặc biệt là mỗi lần bị người yêu giận là y như rằng, cả bọn sẽ bị đem ra troll một lượt cho bằng hết. Vả lại tôi cũng không lo gì cho lắm, nhỏ xinh thế thì được trêu chọc bởi nhỏ cũng là một niềm vui với tôi rồi. Mà Di sống trên Đà Lạt bảo sao da trắng thế, nhìn loá cả mắt.

Ngồi chơi xơi nước đến chiều, dạo này mưa gió luân phiên, không biết vị khách của chúng tôi có đến đúng hẹn hay không nữa. May sao anh ta vẫn đến. Đó là một chàng trai trẻ, chắc khoảng 20 tuổi, trẻ hơn tôi và trông khá điển trai. Anh ta hát tặng mẹ nhân ngày sinh nhật, 5 bài gồm: Lòng Mẹ, Nhật Ký Của Mẹ….Nhưng đặc biệt làm tôi chú ý là có cả bài Mẹ Của Nó.

Nghe anh ta hát, bỗng khoé mắt cay xoè, nước mắt lăn dài làm tôi phải tránh tạm vào một góc khuất để lau. Nghe cậu ta hát, tôi chợt nhớ đến ánh mắt của mẹ, đến giọng nói nghẹn ngào của ba vào hôm tết khi biết tôi không về. Mày là thằng bất hiếu Duy ạ, thằng bất hiếu.

Mọi người nhìn tôi với ánh mắt ái ngại khi tôi trở lại, anh Khoa tiến tới vỗ vai tôi và bảo:

– Nhớ nhà hả?

– Dạ, cũng có đôi chút.

– Tao nói mà mày không nghe, tết ở đây làm gì. Lo mẹ gì chuyện tiền bạc vô nghĩa đấy, thiếu thì lúc đó anh giúp tý tiền mà về. Năm có được mấy ngày.

– Để sau, hiện tâm trạng em không ổn lắm.

– Ờ, anh hiểu mà. Chú về trước đi.

– Dạ vâng, em xin phép đi trước.

Trở về nhà trong tâm trạng chán chường, tôi cứ nằm vật ra đấy nhìn lên trần nhà, nước mắt cứ lặng lẽ rơi, cũng chẳng để tâm nữa, cứ khóc cho thoải mái. “Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn….”, câu hát từ cái lap top second hand của tôi và thằng Hoàng vang lên khiến căn phòng nhỏ trở nên ngột ngạt, đã bao lâu rồi tôi chưa về nhà, không biết bố mẹ có trách không. Tôi chỉ muốn, lúc về nhà tôi sẽ có chút tiền để phụ giúp cho bố mẹ, chứ không phải là một thằng tay trắng thế này. Nhưng có lẽ thằng Hoàng và anh Khoa nói đúng, tôi nên trở về nhà lần, rời xa vòng tay của gia đình tôi mới thấy, thế giới này cũng chẳng to lớn mấy. Không rộng lớn và ấm áp như vòng tay ôm xiết của mẹ mỗi khi về nhà, cái vỗ vai khích lệ của ba mỗi lúc tuyệt vọng, không tuyệt vời như nơi mà tôi vẫn gọi bằng cái tên thân thương: Gia Đình.

Thùng mỳ hết nhẵn, gạo cũng chẳng còn, không chừng trưa nay phải hít oxy cứu đói rồi. Tính đi nhẩm lại, tháng này mới giữa tháng mà tiền chẳng còn bao nhiêu, không biết có đủ duy trì đến cuối tháng không, cả tiền gửi cho bố mẹ nữa chứ. Đội cái mũ đi ra đầu đường, mua tạm ổ bánh mỳ ốp la ăn cứu đói, tôi ghét những thứ khô khan thế này. Mua thêm nửa thùng mỳ Trứng vàng, nửa thùng này mà hết coi như nhịn đói tới cuối tháng.

Có trời mới biết được khi nào mưa, tôi đang đi thong thả trên đường thì mây đen kéo đến, vội vã phóng như bay về phòng trọ, thế mà vẫn không kịp. Quần áo tôi và thằng Hoàng phơi ngoài sân đã bị mưa làm cho ướt sũng, hai hôm nay trời xám xịt. Tranh thủ chút nắng ban trưa để hong khô quần áo, vậy mà nỡ lòng nào trời lại mưa. Cuống cuồng gom quần áo đem vào nhà nhưng cũng không có tác dụng gì. Vậy là tôi đành phải để cho chú voi con phe phẩy trước gió một thời gian, đủ để tôi kịp hong khô quần áo, hy vọng kịp khô trước khi trời tối.

Trời về chiều, cơn mưa vẫn rả rích bên ngoài, căn phòng dường như chật hơn với đống quần áo ướt được bày la liệt khắp nơi. Thằng Hoàng tất tả chạy vào:

– Mày làm gì chạy như ma đuổi thế?

– Tao tan ca, thấy trời mưa nên định ở lại đợi tạnh rồi về, nhưng đói quá không chịu được.

– Sao không mua mấy món ăn vặt gần đó cứu đói?

– Tao viêm túi mãn tính rồi, tháng này còn phải mua máy tính cho em tao nữa, bao nhiều tiền dành dụm tao gửi về nhà hết rồi.

– Ờm, tao mới mua mỳ đó, nấu nước ăn đi.

– Ok.

Cũng may đồ đạc đã khô hết rồi, tôi thay vội bộ quần áo, khoác thêm chiếc áo mưa rồi cuống quýt ra khỏi nhà, cơn mưa dần tạnh…..

Cơn mưa dần tạnh, ánh đèn vàng vọt rọi xuống đường làm phố vắng càng thêm sự hiu quạnh. Tôi phóng xe vun vút trên đường vì đã trễ giờ làm rồi, đi trễ thì anh Lam cũng không nói gì, nhưng ngại. Đến nơi, thay vội bộ quần áo nhân viên rồi ra gặp anh Lam:

– Em xin lỗi, em đến trễ.

– Không sao đâu, trời mưa mà, ra làm đi Duy.

– Dạ, em cảm ơn.

Lượng khách cũng vừa phải vì trời mới mưa xong, nên công việc của tôi cũng nhàn hạ. Đứng một góc tán gẫu với thằng Thành, nhân viên pha chế, cách nó nói chuyện với đàn ông thì bình thường, nhưng nói chuyện với phụ nữ thì…. Cực kỳ vô duyên. Nói chuyện cực kỳ vô duyên, câu sau không liên quan gì đến câu trước, đâm bị thóc chọc bị gạo liên tục. Vì thế nên đến giờ ku câu vẫn Fa, giống tôi. Đang mãi bàn về việc Mỹ phổ biến luật hôn nhân đồng tính, IS chiếm Kuwait, nghĩ cũng buồn cười, hai thằng uống trà đá bàn chuyện giải cứu thế giới.

Vì mãi nói đùa với nó nên tôi không để ý đến xung quanh, cho đến khi thằng Thành thúc tay tôi và hất hàm về phía ngoài:

– Đại ca, ngoài cửa kìa.

– Cái gì ngoài cửa?

– Nhìn đi rồi biết.

Liếc mắt nhìn ra cửa, một nhóm người đang đi vào trong, 2 nam và 3 nữ, một trong số đó….Là Di. Nhỏ mặc một chiếc váy dài tay màu đen xám ngắn đến nửa đùi , giày búp bê và chiếc túi xách cùng màu. Dường như Di cũng nhìn thấy tôi. Khi phục vụ bàn đấy đến, tôi thấy nhỏ nói gì đó với cậu ta. Sau khi cậu ta vào trong một lúc, anh Lam bước ra và đi về phía tôi. Linh cảm cho tôi biết có chuyện chẳng lành, và một lần nữa, linh cảm của tôi đã đúng.

– Duy, bàn đấy của chú nha.

– Ơ, sao thế ạ?

– Con bé kia nó đòi chú, quen nhau hả?

– Dạ không, em có biết nó là ai đâu.

– Ờm, thôi chú qua đi.

Tôi lúng túng đi tới, không biết nhỏ muốn gì ở mình, hay đúng như lão Khoa nói, Di định trêu chọc tôi. Nhưng chả sao cả, nhìn thấy nhỏ là tôi vui rồi, dù có ra sao đi nữa.

– Cho bọn mình đĩa trái cây đi, cảm ơn.

Di cười với tôi, một nu cười khó hiểu thoáng qua khoé môi nhỏ rồi biến mất như chưa từng xuất hiện. Tôi vui vẻ vào trong, đáp ứng yêu cầu của Di, nhưng tất cả không đơn giản như thế. Nhỏ liên tục gọi thức ăn, rồi lại đổi, gọi rượu xong lại tiếp tục đổi chai khác. Trên bàn la liệt thức ăn và rượu, nhưng Di vẫn tiếp tục gọi. Tôi cứ phải đi đi lại lại vì những yêu cầu của em, nhưng chả sao, làm thế này tôi cũng được lợi mà. Ở đây không thiếu những vị khách dở hơi như thể, hoạ chăng Di hơn họ một chút mà thôi.

Chắc nhỏ muốn trả đũa tôi chuyện khi sáng, nhỏ trẻ con quá, lớn rồi lại đi thù vặt. Bạn bè Di có vẻ ái ngại cho tôi khi cứ phải đi lại liên tục như thế, anh chàng điển trai nhất trong nhóm ghé sát vào tai thì thầm gì đó với nhỏ, chắc hắn chính là người được Di hát tặng nhân ngày sinh nhật, người yêu của nhỏ. Di xua tay với anh ta, cười tươi tỏ vẻ “Anh cứ để mặc em”. Trong lúc đi ngang tôi có nghe được một câu nói của bạn nhỏ:

– Ê Di, bà làm gì đấy, tội nghiệp người ta.

– Bà cứ lo chơi đi, mặc tui.

– Nhưng còn….

– Không nói nữa.

Di cười ra vẻ cầu tài với cô bạn rồi nhỏ lại tiếp tục phá tôi. Thái độ dửng dưng của tôi làm mặt nhỏ đỏ bừng vì tức giận, đồ trẻ con, cứ xem như không khí là được. Lát sau, dường như nhỏ cũng chán rồi, Di không thèm trêu chọc tôi nữa mà quay sang nhỏ to với bạn. Tôi thở ra một hơi dài, cuối cùng cũng thoát rồi. Nhiều người sẽ cho rằng tôi hèn, nhục, không có tự trọng khi chịu đựng như thế, nhưng công việc là công việc, không có chuyện ngồi mát ăn bát vàng ở đây. Vả lại, ngắm nhìn Di trong thoáng chốc là vui rồi, tôi hiểu thân phận của mình, đũa mốc sao dám chòi mâm son được.

Chừng nửa tiếng sau thì bọn họ về, ghi thẻ rượu vì số còn lại rượu còn lại khá nhiều, thành quả của Di đây mà. Đợi nhỏ đi trước rồi anh người yêu đưa tay ra hiệu để mình đi tới, chẳng biết chuyện gì đây.

– Anh cần gì ạ?

– Cho mình xin lỗi, tính bạn gái mình hâm hâm thế đấy, làm phiền bạn rồi.

– Không có gì đâu bạn, công việc mà.

Anh ta dúi vào tay tôi một tờ giấy bạc rồi quay lưng bỏ đi, bình thản nhét tờ tiền vào túi, đơn giản đây là công việc. 200k tiền boa của anh ta đã đủ cho tôi thoát khỏi cảnh “Gần lắm mỳ tôm” đến cuối tháng, thắt lưng buộc bụng một chút thì vẫn đủ để gởi chút tiền về cho bố mẹ trang trải, suy nghĩ đó làm tôi thấy ngày hôm nay vui hơn. Người yêu của Di có vẻ là một anh chàng tử tế và biết cư xử, theo cách anh ta dùng tiền thì chắc đây là một người có điều kiện. Họ dường như sinh ra dành cho nhau vậy, một đôi trai tài gái sắc, có lẽ chỉ người như thế mới xứng đáng được Di yêu. Ngẩn ngơ đưa mắt nhìn theo bóng Di xa dần trên trên chiếc SH màu trắng, nhỏ đi một mình trên đường, chầm chậm biến mất nơi cuối đường.

Lão Lam vỗ vai làm tôi giật mình quay lại:

– Lừa anh nhá, thế mà bảo không quen.

– Thì em mới biết nhỏ thôi, có đến phòng thu một lần.

– Ờm, mà em làm gì nó giận mà hành ghê thế. Nhìn em đi mà anh thấy mệt hộ, chục vòng là ít.

– Có gì đâu, em quen rồi.

– Ờm, hết giờ làm rồi, về đi em.

– Dạ, em xin phép về trước.

Lủi thủi dắt xe về, tờ 200k lạnh lùng nằm yên trong túi nên tôi định đi mua chút gì đó về cho thằng Hoảng. Cả tôi và nó đều không thích ăn vặt, một phần vì không có thói quen nhưng quan trọng hơn là không có tiền, lo cho các bữa chính được đã là tốt lắm rồi. Tấp vào mua hai phần cháo sườn để về nhâm nhi với thằng Hoàng, nó gửi hết tiền về cho gia đình rồi nên chắc cũng không khá khẩm gì. Mở cửa bước vào, lão tướng Hoàng đang ngồi hý hoáy gì đó trên máy tính.

– Ê, dậy ra ăn cháo mày, ngồi đó làm gì?

– Tao soạn tài liệu, mai phải nộp gấp rồi.

– Ra ăn đã, tao mua cháo sườn đây, ăn cho nóng.

– Ờm.

Hai thằng ngồi im lặng trước sân, trời hơi lạnh, cái lạnh mang mang sau một cơn mưa lớn, cái lạnh dễ khiến người ta buồn. Nỗi lan toả như một thứ thuốc độc, găm nhắm tâm hồn một cách từ tốn, không đau, không chút cảm giác, người ta chết lúc nào cũng không hay.

– Dậy, dậy mày thằng khỉ gió.

– Huơ…..Mày làm gì goi tao lúc gà chưa kịp gáy thế này hả. – Tôi vươn vai ngáp dài hỏi nó.

– Ờm, gà chưa kịp gáy hay lương chưa kịp lấy hả?

– Lương gì mày?

– Dây xem lịch đê.

Dụi mắt ngồi dậy kiếm chiếc điện thoại, mở lên xem thì ôi thôi, hôm nay là ngày 31, bảo sao thằng Hoàng chẳng vội. Lúng búng đứng dậy chuẩn bị đi làm, vội đến mức quên cả ví ở nhà, tôi chỉ biết điều này khi đến trước hàng xôi. Bước đi tiếp trong tâm trạng đau đớn tột độ, thi thoảng mắt lại ngoảnh về phía những bọc xôi vò thơm nức mũi, hay nhìn ngang liếc dọc những bát phở đặt ở xa xa. Mùi phở có một sức quyến rũ kỳ lạ đối với tôi, như một vị khách hành hương được nhìn thấy Phật. Nhưng cũng đành vì đi, tiền đâu ăn.

Thấy tôi bước vào, anh Khoa hăm hở tiến lại vỗ vai rồi bảo:

– Duy, vào đây anh bảo.

– Dạ.

Đi theo lão vào phòng làm việc riêng, tôi đứng đấy đợi . Lát sau anh Khoa bước ra, trên tay là một chiếc phong bì. Lão dúi vào tay tôi rồi nói:

– Cho anh gửi tiền lương tháng này, lì xì thêm chú 5 lít đấy.

– Ơ sao nhiều vậy ạ, em có làm gì đâu?

– Có phải tiền anh đâu, Di nhờ anh đưa giúp cho chú đấy.

– Sao lại đưa em.

– Tối hôm trước nó có gọi sang hỏi anh về gia cảnh của chú, rồi nói anh đưa giúp chú 500k và cho nó xin lỗi chú. Nó tìm chú thật à, có làm gì không?

– Dạ không có gì đâu, nói với nhỏ, xin lỗi thì em nhận chứ tiền không lấy đâu, anh đưa lại cho nhỏ giúp em.

Tôi lấy trong phong bì ra một tờ 500k mới cứng đưa cho anh Khoa rồi vội vã ra ngoài đề phòng lão không chịu nhận. Tôi cũng chả tiếc nuối gì, 500k lớn thật đấy nhưng lòng tự trọng còn lớn hơn, tôi nhận lời xin lỗi của nhỏ vì nhỏ đã biết lỗi, chứ tôi nhận tiền của nhỏ thì hoá ra tôi làm trò hề để được nhỏ trả tiền.

Lão Khoa đi ra khỏi phòng ngay sau đó, vỗ tay nói lớn với mọi người:

– Hôm nay nghỉ.Trưa đi liên hoan cuối tháng nha mọi người, không ai được vắng đó.

– Ok anh, mà sao lại đi buổi trưa?

– Anh sợ thằng Duy tối đi làm nên chuyển sang buổi trưa.

– Em xin nghỉ một hôm cũng được mà, như mọi khi.

– Thế giờ làm gì, đi ăn hay tự xử?

– Tự xử cho nó vui.

– Ok, thế giờ em đi chợ, nhưng nấu ở đâu bây giờ?

– Đến nhà em đi, ra vườn ăn. – Thằng Khánh hồ hởi đề nghị.

– Quyết định xong nhá, trưa tập trung nhà thằng Khánh nha.

Mỗi tháng anh Khoa thường tổ chức những buổi tiệc thế này để gắn kết mọi người với nhau, một ông chủ tuyệt vời. Tôi cảm thấy rất vui vì mọi người đều nghĩ cho tôi, điều đó khiến cho không khí âm u vào ban trưa trở nên thật dễ chịu. Chạy con xe cộc cạch đến bưu điện, làm thủ tục gửi tiền về cho bố mẹ, mất một lúc thì xong. Việc này làm tôi thấy nhẹ nhõm, cảm giác như công sức làm quần quật trong suốt một tháng đã được đền đáp, làm lòng tôi thanh thản. Cuộc sống đâu phải ước mơ chi nhiều, tình yêu cũng vậy, ước mơ nhất định phải có. Nhưng tình cảm thì có cũng được, không cũng chẳng sao, vì thế đến giờ tôi vẫn chưa mảnh tình vắt vai.

Bước vào phòng trọ, chắc khi sáng thằng Hoàng cũng vội, cửa số cũng không buồn mở. Bật tung cửa sổ, cái nắng le lói của một ngày mưa chiếu vào phòng phủ lên một lớp ánh sáng màu xám bạc làm không có gian vẻ nhợt nhạt và u buồn. “Đời từ muôn thuở, tiếng mưa có vui bao giờ?”

Đến trưa, tôi cẩn thận khoá cửa rồi hăm hở cưỡi Xích Thố lâm trận. Mở cửa đi vào,một mùi hương thơm nức mũi toả ra từ phía vườn nhà thằng Khánh, tôi thủng thẳng đi đến. Trong vườn, nó và Linh vừa nướng chân gà vừa đùa giỡn với nhau, ra là hai cô cậu hẹn đi đánh lẻ. Rón rén nấp sau bụi cây, tôi giả giọng bố thằng Khánh nói vọng ra:

– Khánh, mày làm gì thế hả !

Giọng bố nó ồm ồm rất dễ để học theo. Ku cậu hốt hoảng buông tay Linh ra nhìn quanh quẩn rồi lớn tiếng nói:

– Đm thằng nào trêu bố, ngon thì ra đây.

Tôi ngồi im thin thít, đợi nó quay đi lại tiếp tục:

– Sao con dám gọi bố là thằng hả Khánh?

Nói rồi tôi bò thẳng vào nhà, lén lút ngồi dưới cửa số đưa mắt nhìn ra vườn, thằng Khánh tìm khắp khu vườn nhưng chẳng thấy ai nên tức tối rống lên ầm ỹ:

– Bà nó, bố biết thằng nào bố đập chết.

– Con dám đập chết bố con hả Khánh.

Tôi nói vọng ra vườn rồi trườn lên sô pha ở tầng 2 rồi nằm lỳ trên đấy, thằng Khánh chạy tít vào gầm lên:” Phen này mày chết với ông”. Tôi cười thầm, không biết ku cậu có lên tầng 2 không, đang thấp thỏm nhìn xuống cầu thang thì có giọng Linh ngoài vườn:

– Thôi ra đi anh ơi, không có ai đâu.

– Anh chắc chắn có người bên trong mà, gia môn nhà nó bất hạnh.

Vai run rẩy đến nổi nước mắt trào ra, tôi cười lăn cười bò, rơi từ sô pha xuống đất mà cười, nhưng phải nén tiếng cười lại kẻo lộ thì chết. Tiến lại tủ sách của gia đình thằng Khánh, tôi nỗ lực tìm cho ra một cuốn tôi có thể đọc trong mớ sách nấu ăn, làm đẹp, múa ba lê của bố mẹ nó. Hồi lâu sao, tôi chán nản vác cuốn 365 món ngon gia đình ra ngâm cứu. Những hính ảnh về các món ăn trong sách, mùi chân gà nướng thơm phức ngoài vườn làm bụng tôi kêu inh ỏi.

Một lát sau, có tiếng xe dừng trước cửa, chắc là anh Khoa và lão Giang đến. Đợi một lúc rồi tôi rón rén đi xuống dưới nhà, loáng thoáng nghe ngoài vườn có gì đó mà lão Giang lại la toáng lên. Lão bị mọi người gọi là giang mai cũng không sai, người như “ngọn nến trước gió” mà giọng thì cứ the thé. Tôi lén lút đi đến sau lưng lão Giang, định đưa tay bịt mõm thì anh Khoa gọi giật lại:

– Duy, mới đến hả chú?

– Dạ.

Tôi nhìn sang phìa anh Khoa, chợt, tim tôi lỡ một nhịp. Não tôi ong lên khi thấy bên cạnh lão Khoa, Di đứng bẽn lẽn bên cạnh chiếc SH của nhỏ, trưa nay vui rồi.

Em tinh khôi trong chiếc váy trắng, khuôn mặt được make up nhẹ làm Di xinh hơn. Tôi hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh trước khi bị 3 ông tướng kia kéo đến.

– Mới đến hả chú?

– Dạ vâng, em mới đến.

– Thế sao lúc vào tao thấy xe của ai trước cửa ấy Giang nhỉ?

– Chắc xe của Linh ấy mà. – Lão Giang xỏ xiên tôi không thương tiếc. Thằng Khánh lao vào xâu xé tôi khi biết giọng nói của Bố nó là do kiệt tác để đời của tôi.

Đợi ku cậu xả hết nỗi buồn, tôi đưa mắt nhìn về phía Di. Nhỏ đang lân la bắt chuyện với Linh, có vẻ khá vui, vì Linh cũng dễ tính và hoà đồng. Tôi quay sang chất vấn lão Khoa trong lúc lão đang gửi gió cho mây ngàn bay:

– Anh Khoa, nhỏ kia đến đây làm gì thế?

– Anh ngứa miệng mời nó, không hiểu sao nó gật đầu cái rụp mới ghê.

– Ôi trời, lần nài mày ngứa miệng chuẩn ra phết. – Lão Giang Mai xuýt xoa.

Khi ba chúng tôi quay trở lại trái đất, Di và Linh đang hăm hở nướng hết số chân gà còn lại, tôi và lão Giang bèn dọn số bia trong tủ lạnh nhà thằng khánh ra vườn. Dần dần, một bàn tiệc nhẹ hiện ra trước ánh mắt thèm thuồng của chúng tôi. Chân gà nướng, một đĩa bánh cá Taiyaki nóng hổi từ cốp xe của lão Khoa và bia. Anh Khoa vỗ tay gọi mọi người lại:

– Nào, vào chiến thôi, rót bia đi các chú, rót cả cho các chị nữa.

Mọi người hăm hở lao vào chiến đấu, tôi để ý thấy Di hỏi nhỏ gì đó với lão Khoa. “ Anh để chỗ xe đó”. Tôi tò mò nhìn theo bước chân nhỏ, có một chiếc thùng lạnh mini được đặt gần chiếc SH của Di. Nhỏ cẩn thận đem một cái khay đựng gì đó ra, rồi đi thẳng vào trong nhà. Linh lên tiếng hỏi khi Di ra đến:

– Đi đâu vậy chị Di?

– Có gì đâu, Khánh cho mình mượn tủ lạnh chút nha.

– Ừ ừ, Di cứ tự nhiên.

Ku Khánh hớn hở hẳn lên, bỗng dưng nhỏ mềm mỏng thế mà. Mọi người vui vẻ tiếp tục buổi tiệc nhỏ, tôi ăn cho có lệ thôi, chủ yếu là nhìn lén Di. Vầng trán lấm tấm mồ hôi do khi nãy nướng chân gà với Linh làm Di trông rất dễ thương pha lẫn chút tinh nghịch trong ánh mắt. Cách nhỏ ăn cũng thật là, nhấm nháp từng miếng nhỏ, mang chút hơi hướng quý phái như một cô công nương ở thế kỷ XVII đã làm nguồn cảm hứng để Beethoven sáng tác nên bản Sonate Ánh Trăng bất hủ. Thằng Khánh thúc khuỷu tay tôi thầm hỏi:

– Ê, nhìn người ta mãi thế, thích rồi à?

– Suỵt, im mày, có người yêu rồi đó.

– Trẫm hỏi vậy thôi, hay là khanh giật mình?

Nó cười bí hiểm quay sang tán gẫu với Linh, bỏ lại tôi ngồi đấy như trời trồng. Một thằng không tim không phổi như thằng Khánh mà còn thấy được thì chắc chắn mọi người cũng thấy rồi, chỉ là họ làm ngơ thôi. Bối rối gãi đầu, thói quen của tôi mỗi lúc không biết làm gì.

– Các anh các chị cứ ăn đi ạ, em đi ra ngoài một lát.

– Ơ thằng này, đang ăn mà đi đâu. – Lão Khoa gọi theo.

– Em no rồi.

Bên trái nhà thằng Khánh là khu vườn, nơi Di và mọi người đang ăn uống náo nhiệt. Bên phải là một bể cá tầm trung, ở giữa có hòn non bộ trông khá dễ thương với những chú lùn xách cần câu ở bên trên. Tôi thả mình nằm dài trên bãi cỏ, ngước lên nhìn bầu trời xám xịt trên đầu. Yên bình quá, những đám mây âm u mang theo hơi lạnh lặng lẽ trôi ngang qua trời, kéo theo từng cơn gió lành lạnh mơn man khắp người tôi. Đang gửi gió cho mây ngàn, bỗng có một đôi giày búp bê đặt trước mắt tôi trước mắt tôi, sau đó là đôi chân dài trắng muốt ngồi xuống bên cạnh.

Tôi đưa mắt nhìn lên, Di bình thản ngồi xuống bên cạnh, nhỏ ngập ngừng đưa cho tôi một trong hai chiếc đĩa nhỏ cầm trên tay. Giờ tôi mới nhìn được bên trong đĩa là một chiếc bánh mochi giọt nước, đĩa còn lại trên tay Di cũng vậy. Mặt nhỏ vì xấu hổ mà ửng hồng cả lên, tôi cũng giả ngơ, lúc này không nên nói gì với nhau.

– Này, cho mình xin lỗi nha. – Nhỏ cúi đầu, hai tay đan vào nhau ra chiều bối rối lắm.

– Ờm, có gì đâu.

– Hôm trước mình có hỏi anh Khoa, xin lỗi vì đã làm khó bạn. Mình chỉ muốn trêu bạn chút thôi.

– Có để tâm đâu, quen rồi.

– Tụi mình ăn chung nha, coi như quà xin lỗi của mình.

Ăn chung ở đây là cả hai ngồi ăn cùng nhau thôi, chứ không phải là ăn chung một đĩa hay dùng lưỡi bón cho nhau đâu nhé. Tôi và Di im lặng ngồi cạnh nhau, cuộc đời ấy mà, có được mấy phút ngồi cạnh người mình yêu thế này đâu, phải biết trân trọng chứ. Giữa những phong ba của đời người, có bao giờ ta dừng lại, ngồi thật lâu bên người mình yêu, đếm từng kỷ niệm bên nhau rồi khẽ mỉm cười hạnh phúc?

– Bạn không định về nhà hở?

– Nhà gì?

– Mình nghe anh Khoa kể về hoàn cảnh của bạn rồi, mình xin lỗi.

– Ờm, về nhà hả, không chắc lắm.

Tôi vuốt cằm, đây là thói quen mỗi khi có chuyện cần suy nghĩ. Lúc nhỏ, tôi thường mơ ước được ra ngoài, được đến nhiều nơi, được thấy nhiều điều mới lạ bên ngoài. Nhưng khi lớn, tôi mới hiểu được, con đường dài nhất cuộc đời này là đường về nhà. Di im lặng, tôi cũng im lặng để mặc dòng suy nghĩ vô định hình đang chậm rãi trôi trong đầu. Bất chợt, tay tôi ươn ướt…1 giọt…2 giọt…Hàng triệu giọt mưa rơi xuống trong lúc chúng tôi ngẩn người.

– Ôi, mưa rồi, vào nhà Di ơi.

Tôi và nhỏ tất tả chạy vào nhà, má nhỏ hơi đỏ, có lẽ vì không quen với cách xưng hô thân mật của tôi. Bên lão Khoa cũng chẳng khá khẩm gì, lục đục thu dọn bàn tiệc vào nhà. Di đi thẳng vào nhà vệ sinh trên tầng hai, trong lúc mọi người đang tất bật chuyển đồ vào nhà, tôi đi lên tầng 2 theo Di.

– Ê Duy, ra giúp bọn tao coi. – Thằng Khánh gào lên.

– Tao lên lau người đã, ngoan đi anh thương. – Tôi giả ngơ đi thẳng lên tầng 2.

Sau khi lau người xong, tôi bước ra khỏi phòng thằng Khánh, định đi xuống nhà thì thấy Di ló đầu ra khỏi cửa, thấy tôi nhỏ vội đóng sập của lại. 

– Duy ơi, lấy giúp mình cái áo khoác với. – Di nói vọng ra.

– Làm gì?

– Cứ lấy giúp mình đi.

Giờ thì tôi nghĩ ra rồi, Di mặc váy trắng, lại dính mưa thì có hơi……Tôi lúng túng đi xuống nhà, lão Giang đang ngắm nghía hai đĩa bánh mochi tôi và Di đặt trên bàn. Tôi vội lên tiếng ngăn lão:

– Ê ê, tránh hai cái đĩa ra nhé. – Lão giang vội đưa tay aly61 hai cái đĩa rồi quay sang chất vấn:

– Cái này của chú à, đâu ra, sao lại có hai cái.

– Của Di đó. – Tôi quyết định nói thật.

– Á à, đồng chí khôn hồn thì khai ra nhé, đừng ép tôi phải dùng nhục hình.

– Kể sau đi, Khánh, cho ao mượn cái áo khoác.

– Trên phòng tao ấy, làm gì?

Tối không trả lời, đi thẳng lên phòng thằng Khánh, nó có khá nhiều áo khoác, nhưngđể tìm một chiếc để Di có thể mặc vừa cũng hơi khó. Cuối cùng, tôi quyết định lấy một chiếc áo khoác da trông khá đơn giản, mong là Di mặc vừa. Tôi để áo khoác trước của rồi nói với nhỏ:

– Áo khoác để trước cửa đó, mình xuống trước đây.

Khi tôi xuống phòng khách, lập tức bị cả bọn chụm lại tra khảo:

– Á à, ra là hai người có gian tình, bảo sao Duy vừa đi thì Di cũng đi theo.

– Còn hai đĩa này là sao, mẹ kiếp, làm có hai cái, bất công hết sức. 

Thằng Khánh bức xúc trong sự ủng hộ của Linh. Lúc này Di xuống, vẫn bộ váy trắng những đã khoác thêm cái áo của thằng Khánh ở bên ngoài, hai gam màu trắng đen tương phản nhau làm nhỏ đã xinh lại càng xinh hơn. Lão Giang thấy Di xuống vội vàng nói:

– Bây giờ, toà xin tuyên bố, sẽ giữ hai chiếc đĩa lại làm vật chứng, bãi triều.

Lão Giang và thằng Khánh hì hục chiến đấu với hai chiếc đĩa đựng bánh trong ánh mắt ngỡ ngàng của Di, tôi vẫn ngồi im lặng. Nhưng, tôi thấy mắt anh Khoa có gì đó khác, ánh mắt lão nghiêm túc và trầm trọng, thứ mà từ lâu tôi không thấy được trong mắt lão.

Đền bù trước khi về quê.

Ngày 8/8:

– Dậy, dậy đi mày.

– Huơ, mày gọi tao làm gì sớm thế?

– Hôm qua mày bảo tao gọi dậy còn gì?

– Tao có nói thế à?

– Hình như là không.

Thằng Hoàng cười nham nhở bỏ đi để lại tôi ngồi một mình gặm nhấm cơn tức giận thay cho bữa sáng. Vươn vai đứng dậy, tôi vừa ra ngoài thì câu hỏi của thằng Hoàng cất lên làm tôi bần thần:

– Mai là sinh nhật bác rồi, mày không định về à? – Hai thằng tôi có một tấm bảng nhỏ viết sinh nhật của tất cả thành viên trong gia đình, nên chuyện nó nhớ sinh nhật của bố tôi cũng không có gì lạ.

– Tao sẽ về, tối qua nằm nghĩ cũng quyết định rồi, đi mãi sao được.

– Ờm, mày nghĩ được thế là tốt, tao đi làm đây.

Tôi suy nghĩ về chuyện về nhà suốt cả buổi tối, lần này tôi phải về ! Nhưng vấn đề là, tôi không thể về nhà trong bộ dạng thảm hại thế này được, ít nhất phải có chút quà cho các cụ chứ, dù gì mai là sinh nhật bố rồi. Dắt con xích thố ra ngoài, tiết trời vẫn xám xịt như mọi khi, dường như những đám mây bay thấp như thế có thể đổ sập xuống bất cứ lúc nào. Cái không khí nóng và ẩm ướt do nó mang lại thật chẳng dễ chịu chút nào. Tôi vừa trườn mặt vào phòng thu thì ngay lập tức thằng Khánh phóng ra:

– Anh Duy ơi, em yêu anh.

– Thế là thành công rồi à?

– Thành công rồi, nói cái gật đầu ngay. Nhờ cao kiến của mày đấy.

Tôi và thằng Khánh vừa đi vào trong vừa rôm rả thảo luận về chuyện tỏ tình của thằng Khánh với Linh vào tối hôm trước. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, thằng Khánh cũng được thừa hưởng khả năng nấu ăn tuyệt vời của bố nó nên tôi khuyên nó làm một buổi tiệc nhỏ chỉ có hai người, mời Linh đến. Trong lúc hai người đang ăn tối dưới ánh nên sẽ có lão Giang Mai ngồi đánh ghi ta bên trên, bản nhạc là do lão Giang tự chọn, và theo thằng Khánh nói, lão chọn bài Lâu Đài Tình Ái, một bài hát cần chất giọng trầm ấm và trữ tình trong khi giọng lão Giang có thể xếp vào tone nữ trung.

Không cần miêu tả tôi cũng biết thằng Khánh khổ sở thế nào khi phải tỏ tình dưới giọng hát chanh chua và vô cùng chói tai của lão, nó tỏ tình được tôi cũng phục, ấy thế mà nó làm thật. Linh đồng ý ngay, hai đứa chúng nó “Tình trong như đã mặt ngoài còn e…”, lại còn giọng hát “ Anh sẽ vì em…” đang gầm rú trên tầng 2 nên vừa tỏ tình xong thì Khánh và Linh bỏ cảu chạy lấy người ngay. Lần này tôi tổ chức mỹ mãn đấy chứ, tất nhiên là bỏ qua việc ca sĩ ưu tú Quách Thị Giang Mai bị lệch sóng.

– Anh Khoa ơi, đâu rồi.

– Anh đây này, vào đây.

Anh Khoa nói vọng ra, trong khi tay lão vẫn không rời khỏi bàn phím khi tôi bước vào. Tò mò tiến lại gần thì lão vươn người đứng dậy:

– Anh đang viết dở bản nhạc, chú cần gì à?

– Anh viết nhạc á?

– Viết tặng vợ thay cho quà kỷ niệm, cũng chả biết có ra ngô ra khoai gì không. – Lão thở dài, ngao ngán về khả năng sáng tác của bản thân.

– Anh Khoa này, anh cho em mượn 200k nhé?

– Anh không đem theo tiền, chú ra ngoài đi, anh viết xong bài nhạc đã, chút nữa có người đến.

– Ok anh.

Tôi thủng thăng bước ra khỏi phòng, để mặc lão Khoa với những nốt nhạc thăng trầm của lão. Hôm nay tôi xui rồi, hai anh chị mới tỏ tình với nhau hôm qua mà hôm nay đã hí hửng lên web xem áo cưới rồi, đến phục với tốc độ của thanh niên ngày nay. Tôi gọi cho anh Lam trong lúc ngồi tự kỷ một mình trên ghế:

– Anh Lam.

– Gì ku?

– Cho em nghỉ khoảng 10 ngày được không?

– Làm gì nhiều vậy?

– Mai sinh nhật bố em rồi, em đi về quê. Anh cũng biết mà, hơn năm rồi em chưa về.

– Thế chú cứ thoải mái đi, để đấy anh lo, khỏi bận tâm.

– Dạ vâng, em cảm ơn anh nhiều.

– Ơn nghĩa gì anh em mình.

Vậy là xong phần ở bar, giờ chỉ còn lão Khoa thôi. Khi tôi đang ngồi gửi gió cho mây ngàn bay thì Anh Khoa hớt ha hớt hải lao ra ngoài, tôi nói vọng theo:

– Anh đi đâu đấy, tới tháng à?

– Vợ anh có mang rồi, ha ha. – Lão cười lớn rồi phóng đi.

Cả bọn ngồi cười vì vui cho lão, ai cũng hiểu cảm giác của anh Khoa khi làm hùng hục gần một năm nay rồi, cuôi cùng công sức cũng được đền đáp, tình yêu đã đơm hoa. Nhưng sợ lão làm quá cháu tôi có quả đầu trái tim thì khổ. Chúng tôi đang cười nói với nhau thì có người mở cửa bước vào. Lão Giang lớn giọng:

– Ủa, Di tới đây làm gì em, anh nhớ hôm nay không làm mà?

– Dạ không, em tìm Duy có việc.

– Có việc gì à? – Tôi hỏi trong sự ngỡ ngàng, chẳng lẽ người lão Khoa gọi đến là nhỏ?

– Vào trong đi.

Di mỉm cười, lý trí tôi như trôi đi theo nụ cười của nhỏ. Vì làm ở bar, tôi đã gặp nhiều người con gái, xinh có và lascote cũng có nên sức đề kháng với gái xinh của tôi khá cao. Vậy mà, tôi hầu như không có chút tự chủ nào khi đứng trước Di, mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười hay cử chỉ nhỏ của Di đều có thể làm tôi đánh mất bản thân mình, em là khắc tinh của tôi chăng? Chợt lão Khoa lù lù xuất hiện ngoài cửa:

– Em tưởng anh về với vợ? – Tôi tò mò hỏi.

– Có mẹ anh chăm rồi, giữa đường mới nhớ vợ anh đang ở nhà mẹ, anh về xem bọn mày thôi. – Tôi cũng mặc kệ lão, quay sang Di hỏi:

– Rồi đó, có chuyện gì hả?

– Ơ, mình hỏi Duy mới đúng chứ, anh Khoa gọi mình sang đây nói Duy có việc mà. – Tôi đưa mắt sang phía lão mới phát hiện anh Khoa đang gởi gió cho mây ngàn bay, bỏ mặc thế sự.

– Anh Khoa về nhà rồi, mình có biết gì đâu.

Tôi không nghĩ sẽ nói Di, thế ngại lắm, đã vậy lại là người tôi thích mà lại phải mượn tiền thì….. Di nheo mắt nhìn tôi, sự ngờ vực thoáng qua đôi mắt màu hổ phách của nhỏ làm tôi bối rối.

– Duy thật là, mình chịu rồi. Anh Khoa gọi mình nói hết lúc nãy rồi, khỏi giả vờ.

– Nói gì cơ? – Nhật quyết không nhận, có chết cũng không được nhận mới là vương đạo.

– Mình giúp Duy tạm nhé, coi như mình biếu hai bác đi. – Di lấy tờ 500k ra từ trong túi xách rồi đưa cho tôi.

– Thôi đi, mình không thích thế, tiền mình cũng xoay sở được rồi.

Tôi đẩy tay nhỏ ra, cảm giác thật khó tả, lành lạnh và rất dễ chịu khi tay chúng tôi chạm vào nhau. Tôi chẳng còn biết trái đất tròn hay méo, bạn nào trong lớp lấy nỏ thần của An Dương Vương hay bất cứ chuyện gì khác nữa. Tôi chỉ biết, tay tôi đang chạm vào tay em, trời ạ ! Lão Khoa chỉ ngồi nhìn, có vẻ vì bất ngờ quá nên lão không kịp phản ứng.

Bỗng dưng, cánh cửa bật ra. Người yêu của nhỏ lạnh lùng đứng trước của nhìn chhúng tôi, cả hai vội thu tay về như hai đứa trẻ làm việc xấu vừa bị bắt quả tang, phen nnày đúng là tình ngay lý gian thật rồi. Anh ta nhíu mày hỏi Di:

– Anh thấy em vào hơi lâu nên đi theo, có chuyện gì không?

– Hì, tội ghê, anh ra trước đi em ra sau, hôm trước em quên đem theo tiền, mượn tạm nên giờ trả. – Nhỏ nghĩ cớ nhanh thật.

– Ừ, anh đi trước.

Anh ta thỏng thả bước ra ngoài, nhỏ vội đứng dậy,dúi vào tay tôi tờ 500k rồi vội vàng nói:

– Duy cầm đi, nếu không thích thì sau này cứ trả cho anh Khoa là được.

Nhỏ quay lưng bỏ đi, tôi vẫn ngồi đấy, một mình, cảm nhận cái lạnh của buổi sớm đang chậm rãi tràn qua khung cửa sổ, hơi ấm còn đó nhưng người thì đã đi rồi. Lặng lẽ ra ngoài cùng lão Khoa, người mà nãy giờ chỉ ngồi im như tượng, thằng Khánh tò mò tiến lại hỏi:

– Ê ái khanh, nhỏ đó tìm mày làm gì thế?

– Không có gì đâu, mà Khánh này, mày đi mua giúp tao vài thứ được không?

– Mua gì?

– Một cái mp3 cho mẹ, còn bố tao để tao suy nghĩ đã, mày cứ ma đi. Tiền này.

– Đù, đâu ra nhiều thế?

– Tao đi đá gà, mà gà thấy tao đá hay quá nên nó lì xì.

– Ờm, chém đi con.

Hai tiếng sau, tôi gọi cho thằng Khanh khi vừa hỏi ý kiến của các bạn xong, tôi quyết định nhờ thằng Khánh tìm một bộ cờ tướng kha khá để làm quà tặng sinh nhật cho bố. Khi con người ta khó khăn thì sinh nhật cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì thế mà lâu lắm rồi gia đình tôi không có ai tổ chức sinh nhật cả. Đôi khi, khi đi ngang những nhà hàng sang trọng, nhìn qua khung cửa kính, có những người tuổi xấp xỉ bố mình được gia đình tổ chức sinh nhật hoành tráng, mắt chợt ướt. Chỉ biệt cúi đầu lặng lẽ bước đi, trách bản thân mình vô dụng.

1h trưa, lão Khoa, thằng Khánh, Linh, Giang và thằng Hoàng cũng xin nghỉ một buổi để ra tiễn tôi. Cơn mưa lâm thâm kéo dài như muốn nhuộm xám cả đất trời, như muốn kéo dài cuộc chia ly. Chúng tôi bịn rịn chia tay nhau, dù biết tôi đi chỉ khoảng 10 ngày.

– Đồ mày nhờ đây, về cẩn thận nhé ku. – Thằng Khánh đưa bộ cờ và cái mp3 đã được gói gọn trong túi cho tôi.

– Đây anh có chút quà gửi hai bác nhá. – Lão Giang lấy từ trong balô hộp bánh Custas rồi đưa tôi.

– Anh Duy đem theo cái này về quê nhé, chắc ở đấy trời cũng mưa. – Linh huơ huơ cây dù trước mặt tôi.

Trước khi đi, anh Khoa có kéo tôi ra một bên:

– Có chuyện gì ạ, sắp đến giờ xe chạy rồi.

– Cảm on chú vì chuyện khi sáng, anh tính không sai mà.

– Tính gì?

– Thôi không có gì, chú đi đi. Hắc hắc, nước sâu ba ngàn thước chứ vớt được mấy muôi. 

Tiếng cười của lão khuất xa theo từng bước chân, tôi thong thả bước lên chuyến xe về nhà. Khi tôi rời xa gia đình vào một sáng mùa đông lạnh giá, trong balô ngoài vài bộ quần áo cũng chỉ có một cặp kính và một tập thơ chép tay của người chị ở cạnh nhà. Trong giấc ngủ chập chờn, chuyến xe đang lao vun vút trong màn mưa bỗng mờ đi, những vần thơ của một năm trước cứ hiện lên:

“Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy”

Hơn 8h30 tối, bố mẹ rưng rưng tiễn tôi lên thành phố trở lại, chiếc ba lô được nhét đầy bánh trái và sữa. Bố mẹ sợ tôi làm mà bỏ bê ăn uống nên căn dặn kỹ lắm, dù có lớn đến mức nào đi nữa thì trong mắt họ, tôi vẫn là thằng Dế ngày nào vẫn còn ở truồng chạy quanh nhà. Chiếc xe trở mình lao đi trong đêm tối, đem theo cả những giấc mơ của đời người, rơi rụng theo từng vệt sao rơi.

Chiếc xe đêm thong thả vào bến, tôi hít một hơi sâu, không khi tràn vào căng đầy lồng ngực, tận hưởng chút tĩnh lặng cuối cùng của đêm trước khi bước ra ngoài, hoà vào thế giới náo nhiệt của thành phố. Nhẹ nhàng lấy điện thoại ra, không tin nhắn cũng chẳng có cuộc gọi, không gì cả. 3h50 sáng, tôi đang rảo bước dọc những quán điểm tâm sáng vừa mới mở cửa, tôi không thể về nhà vào giờ này, thằng Hoàng bị khó ngủ, làm phiền nó mai đi làm không được thì toi. 

Tôi dừng lại bên một xe hủ tiếu bán suốt đêm, đắn đo gọi một phần để cứu đói, số tiền tôi còn cũng không nhiều lắm. Làn khói nhạt nhoà quấn quanh người, 4h sáng, ngồi bên tô hủ tiếu khói bốc nghi ngút, vừa ăn vừa nhìn ngắm những con đường dài cô quạnh, cũng là một cái thú của đời người. Trả tiền cho tô hủ tiếu xong, tôi chán nản bước đi, căn bệnh viêm màng túi quả là chẳng chừa ai bao giờ. 

Lúc tôi trở về nhà trọ, vầng dương đã bắt đầu thả từng giọt nắng đầu tiên xuống lòng đường, một ngày mới bắt đầu.

– Uầy, mày lên khi nào đấy? – Thằng Hoàng mắt nhắm mắt mở ngồi dậy hỏi tôi, thằng này ngủ tinh lắm, có chút âm thanh nhỏ là dậy ngay. Nhà nào nuôi nó thì khỏi cần nuôi chó.

– Tao đi xe đêm, lên lúc 3h sáng rồi, mà ngại mày dậy nên chơi “Nửa đêm ngoài phố”.

– Ờm, thế hai bác vui lắm nhỉ, cả năm rồi mày mới về.

– Chắc thế, tao làm con thất bại quá.

– Ờm, thế mày đi ngủ đi, tao đi làm sớm, hôm nay có nhiều việc.

Nó lồm cồm bò dậy đi vào nhà vệ sinh, tôi cứ mặc nguyện bộ đồ đêm qua, thả lưng lên tấm nệm bên cạnh, tranh thủ đánh một giấc ngắn trước khi đi đến phòng thu. Một giấc ngủ ngắn ngủi nhưng cũng đủ làm tôi thấy khoẻ hơn, đến giờ đi làm rồi. Tôi khoan khoái ngấng đầu cho dòng nước lạnh lẽo chảy qua người cuốn trôi hết sự mệt mỏi để chuẩn bị đi làm. Thong thả bước vào phòng thu, thằng Khánh thấy tôi vội vàng rú lên:

– Ôi, Thiên địa biến sắc, phong vân tái khởi, bá quan phục xướng, đỉnh đỉnh đại danh Duy đại nhân đã về rồi đấy à?

– Các khanh bình thân.

– Thế lần này về quê ra sao hả Duy? – Lão Giang tò mò hỏi.

– Vui, lần này về em thấy mình đỡ tệ.

– Anh nói về từ trước đi không về, giờ hối hận rồi chứ gì, gớm, từ nay chăm về nhà hơn đi. – Lão Giang bĩu môi đỏng đảnh nói.

– Mày im giùm tao đi Giang, giọng mày như con vịt ý. – Anh Khoa đi từ phòng riêng ra nói.

– Em chào anh Khoa mới lên ạ, Linh đâu rồi để em chào nốt?

– Linh hôm nay nghỉ rồi, bỏ tao một mình, ôi cuộc đời. – Thằng Khánh ngồi ôm vỗ bụng lão Khoa than thở, dạo này lão phát tướng nên vỗ bụng sướng thôi rồi.

– À Duy vào đây anh nhờ chút chuyện.

Tôi hăm hở theo lão vào trong, hôm nay tâm trạng tôi khá tốt. Chợt lão lấy trong bóp ra tờ 100k dúi vào tay tôi, vô thức cầm lấy, tôi hỏi lão:

– Ủa, khi không đưa tiền em làm gì?

– Khi không đâu mà khi không, từ từ nghe anh nói. Tình hình là hai hôm nay cả vợ anh lẫn Di đều bị ốm, vì thế anh cứ phải chạy đi chạy lại hai chỗ suốt. Tất nhiên là không thể chu toàn hết được, anh cũng mệt phờ người. Giờ anh cho chú nghỉ hôm nay, việc của chú là đi mua thuốc rồi đem đến nhà cho Di, nhớ phải nhìn thấy nó uống nhé. Rồi ngồi đó đến hết ngày, coi nó giúp anh, anh còn phải lo cho vợ. Nó có đuổi cũng không được đi nhớ, cứ bảo anh Khoa dặn. – Lão làm một hồi tiểu liên thẳng vào mặt tôi.

– Sao em lại phải đi?

– Vì anh tâm đắc chú nhất. Thôi, không nói nhiều nữa, chú cú đi cho anh.

– Nhưng lỡ Di đuổi em ra thì sao, đâu thể mặt dày ngồi mãi được?

– Chú cứ yên tâm, để anh giở ba tấc lưỡi làm thuyết khách cho chú thì chuyện gì cũng xong.

Tôi buồn bực ra ngoài, bỗng dưng lại phải đi làm osin cho Di, tôi có nghe lão lẩm bẩm trước khi ra khỏi phòng: ” Hắc hắc, tôi với ông cũng đấu nhau rồi, để xem là Trọng Đạt mưu sâu hay là Vũ Hầu kế hiểm đây”. Điệu cười của lão làm tôi gai hết cả sống lưng, nghe như mấy lão già trong phim chưởng vậy.

– Ê, mày đi đâu thế ku. – Thằng Khánh vỗ vai tôi tò mò hỏi.

– Thôi,Khánh tướng quân cứ ở lại thủ thành vui vẻ, lão nạp có chuyện phải đi trước, cáo từ.

Tôi bỏ thẳng ra ngoài, miễn việc thằng Khánh hỏi han lại khó trả lời. Thơ thẩn dắt xe ra ngoài, tờ giấy anh Khoa đưa vần nằm trong túi. Nội dung của mảnh giấy bao gồm địa chỉ nhà của Di, các loại thuốc cần mua, lại còn phải mua cả kẹo nữa chứ, khi không lại vướng cái kiếp osin. Khi thuốc và kẹo đã nằm yên vị trong túi, tôi bắt đầu đi tìm nhà Di.

Những đám mây xám xịt nhàn nhã thả mình trôi tự do giữa vòm trời, giữa cơn mưa lâm thâm, lặng lẽ mỉm cười với thế nhân. Tôi khá thong dong trong việc tìm nhà, nhờ kinh nghiệm đi ship kiếm tiền từ thời sinh viên nên cũng không mất quá nhiều thời gian tôi đã đứng trước nhà Di, có lẽ thế.

Ngôi nhà nhỏ hơn nhà thằng Khánh đôi chút nhưng vẫn không kém phần sang trọng, bề thế, đủ để biết chủ nó có cuộc sống thế nào. Tôi ngập ngừng nhấn chuông, đi nhầm vào nhà người khác thì ngại, chứ đi đúng nhà của Di cũng chả vui vẻ gì đâu.

“Dịu dàng áo trắng trong như suối
Tỏa phất đôi hồn cánh mộng bay.”

Nhỏ mở cửa trong bộ dạng không thể yêu hơn được, chiếc áo thun trắng đơn giản, quần short jean để lộ cặp chân dài trắng bóc của Di. Mái tóc dài được nhỏ búi gọn lên, để lộ vầng trán lấm tấm vài giọt mồ hôi, ông bà xưa có nói, trán này bướng thôi rồi. Di có vẻ hơi ngượng khi tôi nhìn nhỏ như vậy nên chủ động mở chuyện:

– Ủa Duy, đến đây làm gì, àm sao lại biết nhà tui? – Trông nhỏ có hơi nhợt nhạt, chắc vì bị ốm.

– Anh Khoa bảo tui tới.

– Làm gì?

– Thôi vào nhà rồi nói chứ, thiệt tình, Di để khách đứng ngoài cửa thế hửm? – Tôi cười nham nhở nói với Di.

– Ui, mình xin lỗi, quên mất, Duy vào đi.

Kẻ trước, người sau, hai chúng tôi bước đi cạnh nhau, nụ cười chợt nở trên môi Di. Ngoài trời, cơn mưa dần tạnh, cơn gió mang theo những tia nắng yếu ớt đầu tiền rơi nhẹ xuống đường, và rồi, sau cơn mưa trời lại sáng. Đối lập hoàn toàn với không khí bên ngoài, tôi như rơi vào “Hầm mộ hàn băng” khii một lần nữa Di cười hỏi tôi:

– Duy đến đây làm gì?

Anh ta không mở mà cầm chai rượu ngắm nghía, quay lên quay xuống gần 5 phút rồi quay ra nói với tôi:

– Địt mẹ, rượu giả, đổi chai khác cho tao. Làm ăn gian dối lừa người khác à.

– Dạ xin lỗi, để em vào lấy chai khác cho anh.

Quy tắc phục vụ là phải thuộc lòng từ xin lỗi, dù bạn không sai, đơn giản vì khách hàng là thượng đế. Có một tips được lưu truyền khắp các quán bar để xử lý kiểu khách thế này. Tôi đem chai rượu vào hỏi lão Lam, lão ung dung chỉ tôi:

– Lần sau gặp loại khách kiểu này, em cứ đi vào rồi đem chai rượu này ra lại cho nó. Cái ngữ ấy thì biết mẹ gì mà phân biệt rượu giả với rượu thật. Ngay cả phép thử rượu cơ bản nhất cũng đéo biết mà cứ làm dáng. Bar mình mà kinh doanh rượu giả thì làm gì có ngày hôm nay.

– Dạ, em hiểu rồi.

Thủng thẳng đem chai rượu ra nói với anh ta:

– Dạ đây là rượu của anh, đây là lỗi bên em ạ. Em xin lỗi.

Thằng chả gật đầu ra vẻ hài lòng rồi ba hoa với mấy người bạn:

– Đấy, mọi người xem, đây là rượu thật này, định lừa ông mày mà dễ à.

Tôi cười thầm, thằng ngu, bị quay mà còn tưởng mình hay. Cùng một chai rượu mà cũng không nhận ra nói gì đến việc phân biệt rượu. Nói thêm một chút về rượu, theo tôi được biết, bốn phép thử rượu lần lượt là nghe, tức hỏi về xuất xứ và thông tin của rượu, phần này không quan trọng nên có thể bỏ qua, vì có thằng điên nào tự nhận mình bán rượu giả không? Tiếp theo là nhìn, nhìn màu sắc của rượu,, nếu là rượu Champagne thì có thể nhìn cách sủi bọt, cái này cần ánh mắt nhà nghề. Tiếp tục là ngửi, phần này đơn giản hơn một chút., mỗi loại rượu có những mùi hương khác nhau, do những giống nho khác nhau, từ đất trồng, từ những thùng gỗ ủ rượu. Phần ngửi này phần nhiều thuộc về thiên bẩm. Cuối cùng là nếm, khá đơn giản, thường thì khi nếm rượu sẽ không, hương vị của chúng sẽ không như những gì bạn đã ngửi. Nhiệt độ trong khoang miệng và nước bọt là tác nhân của việc này.

Phân biệt rượu là một công việc cực kỳ khó, nhiều chuyên gia đã thành công, và tất nhiên là chỉ dành cho giới chuyên nghiệp. Còn với chúng ta thì thường chỉ dùng phương pháp nếm là chủ yếu, nhưng phương pháp này có những hạn chế nhất định. Lấy một ví dụ đơn giản, một người uống quá nhiều thứ rượu giả mà anh ta tưởng là thật, đến khi uống rượu thật anh ta lại chê và bảo là rượu giả, vì anh ta đã quen với hương vị của thứ rượu giả kia rồi. Nhưng quan tâm làm gì cho mệt thân, với người như tôi thì có lon bia uống vào buổi tối đã là mãn nguyện.

Chào anh Lam rồi dắt xe về, trước khi đi lão còn dúi vào tay tôi tờ 100k để bồi thường vụ lão khách nửa mùa, kể cũng vui. Có chút tiền nên ghé mua hai phần mý xào đem về ăn với thằng Hoàng, thêm cả hai lon bia cho dễ ngủ.

– Ù uôi, nay giàu ghê bây.

– Nãy có khách nửa mùa, nên anh Lam cho tao thêm chút đỉnh.

– Ừ, loại nhà giàu mới nổi đấy nó nguy hiểm vãi ra, tiền thì ít mà sĩ diện thì nhiều. Tránh voi chẳng xấu mặt nào con ạ.

– Mày khỏi nhắc, tao gặp quen rồi.

Ngoài trời, mây đen dần kéo đến, trời đổ mưa, con phố dài vắng bóng người qua.Trong nhà, hai thằng bạn thân ngồi nhâm nhi cốc bia mát lạnh, hờ hững nhìn từng giọt mưa rơi qua kẻ lá, tan vỡ trong đêm dài cô quạnh.

Đó là một buổi sáng trong trẻo, tiết trời lãng đãng sau một đêm mưa gió. Tôi ngáp dài, vươn vai thức dậy sao một đêm co ro vì lạnh, chăn mua cũng lâu rồi, rách loang lỗ. Thằng Hoàng giơ cái mồm đầy kem đánh răng của nó ra mà rống:

– Tiên sư mày thằng chó, tao bị trễ rồi.

– Trễ gì, mày bị trễ kinh à?

– Cc, mày …Nhìn đồng…hồ đi. – Ku cậu nói lắp vì ngậm đống kem trong miệng, tôi quay sang nhìn đồng hồ, tôi cũng trễ rồi.

Lóng ngóng chạy vào vệ sinh rửa mặt đánh răng, thay vội bồ đồ rồi dắt con wave đi vội. Trời ghét hồng nhan, không hiểu sao đụng ba nháy đèn tới tháng liên tiếp. Chật vật hồi lâu, tôi cũng đến được phòng thu. Anh Khoa vừa đội mũ bảo hiểm vào vừa ra nói với tôi:

– Duy, chú vào làm hai kèo, 9h sáng và 3h chiều giúp anh, vợ anh nó giận mẹ rồi, mẹ bọn phụ nữ rách việc.

– Dạ vâng ạ, cứ để em.

Lão nói thế thôi chứ ai cũng hiểu, lão cưng vợ hết mực, tuần nào lão cũng trốn một ngày để làm để làm tiệc kỷ niệm với vợ khiến chúng tôi cũng khó hiểu. Kỷ niệm gì nhiều thế, hay là kỷ niệm tròn một tuần bên nhau, tròn hai tuần yêu nhau…..Có khi là thế thật. Vẫn trò cũ để giết thời gian, Linh Giang Khánh gày sóng, còn tôi ngồi nghịch máy tính, như mọi khi.

– Xuống làm ván đi Duy, ngồi thế mãi không chán à?

– Em không biết chơi.

– Thì xuống đây bọn tao giúp.

– Thôi, em ứ. – Tôi nhái lại giọng nhõng nhẽo của Linh làm cả bọn cười sặc sụa.

Giữa nơi đất chật người đông này, tôi may mắn có được những người bạn thân để chia sẻ mọi thứ, để giải toả sự cô độc của bản thân. Đó là một sự may mắn với riêng tôi, một thằng vốn dĩ sống khép kín và tách biệt với xã hội.

Đến 9h, cả bọn dọn dẹp rồi chuẩn bị cho buổi thu âm. Khi cô ấy bước vào làm cả bọn nhìn chằm chằm, kể cả Linh. Trước mắt chúng tôi là một cô gái cao tầm 1m64 – 1m65, mình dây, khuôn mặt thon dài với chiếc mũi cao, đôi môi trái tim điểm tô thêm chút hồng nhạt của son càng làm tăng thêm sự quyến rũ cho nàng. Theo tôi phụ nữ khi ra ngoài có thể không trang điểm, thế không sao, nhưng nhất thiết phải đánh son, nếu không nhìn họ sẽ rất nhợt nhạt và thiếu sức sống.

Nét đẹp nhất của cô ấy là đôi mắt, đôi mắt màu hổ phách mang vẻ đẹp thật khó diễn tả. Chút hoang dại của tuổi trẻ, chút mơ mộng của tình yêu, xen lẫn một nỗi buồn vơ cớ. “Hồn lỡ sa vào đôi mắt em….”, đấy là câu hát bật lên trong đầu tôi vào lúc nhìn thấy nàng.Chiếc váy trắng tạo . Tôi không giỏi văn vẻ cho lắm nên không biết tả thế nào, mượn tạm 4 câu thơ của thi sĩ Nguyên Sa vậy:

“Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
Vì anh gọi tên em là nhan sắc”

Đẹp như một nàng tiên trong mộng ảo:

“Lộng lẫy trong màu xiêm áo biếc
Như nàng tiên nữ động Quỳnh Diêu”

Có thể tôi hơi sến nhưng trong mắt tôi dường như không thể chứa ai khác ngoài cô ấy, tôi đã bị dính sét. Nhưng rồi…

– Duy đến đây làm gì? 

– À thì….Chuyện nó khó nói lắm. Sao Duy biết nhà mình, rồi đến làm gì, thành thật khai báo nha. – Di chắm chú nhìn tôi làm tôi bối rối liếc đi nơi hkác, chẳng biết phải trả lời thế nào. Bí quá tôi đành đánh giở trò cuối:

– Di gọi cho anh Khoa là hiểu, thế nhé.

Tôi huýt sáo quay đi nơi khác, trong lúc đó, nhỏ lấy điện thoại gọi cho lão Khoa. Ngồi vểnh tai nghe ngóng, đáng tiếc tôi chẳng nghe được gì vì khoảng cách xa. Tôi đưa mắt nhìn theo từng cử chỉ của Di, cái vén tóc hờ hững, nét mặt thờ ơ của nhỏ đẹp làm sao.”Yêu nhau yêu cả đường đi”, cũng chẳng sai. Nghe chừng trong điện thoại lão khoa nói gì làm nhỏ tức giận lắm, đứng đó giậm chân, bậm môi cả buổi làm tôi nhịn cười mém sặc.

– Cười gì mà cười. – Di nhìn tôi hờn dỗi.

– Cười hồi nào, ngáp oxi chứ không phải cười.

– Mà mình hỏi Duy nhé?

– Hỏi đi.

– Sao Duy lại đồng ý với anh Khoa, Duy có thể từ chối mà, việc gì phải sang đây? – Đôi mắt hấp háy của nhỏ như gắn chặt vào tôi.

– Vì trách nhiệm, mình không nghĩ một đứa ngốc xít có thể tự chăm sóc bản thân khi bị ốm.

– Duy dám bảo tui ngốc hở?

– Ờm, chắc Di không ngốc đâu nhỉ. Thôi, trưa rồi, ăn trưa rồi uống thuốc đi nè.

– Duy ăn chưa, vào ăn luôn nha?

– Thôi, mình ăn rồi, Di có tự nhiên.

Tôi nói dối, ăn chung với nhỏ chắc tôi cũng chả ăn được gì vì bận nhìn Di rồi. Nhỏ ăn một cách từ tốn, thỉnh thoảng lại nhìn sang phía tôi đang ngồi rồi ngượng ngùng cúi đầu khi phát hiện tôi cũng đang say sưa nhìn nhỏ. Bữa ăn kết thúc một cách chóng vánh, chắc Di ngượng, tôi cũng hơi khiếm nhã thật.

– Nghỉ đi, mình rửa bát cho, Di đang ốm mà.

– Bỏ nha, để mình tự rửa, có ốm nặng lắm đâu.

– Cứng đầu, rửa nhanh đi rồi nghỉ, để mình giúp nha?

– Thôi nha, Duy giúp còn làm lâu hơn.

Tôi ung dung ra ngoài, bỗng dưng nhớ lại, Di chưa uống thuốc, phải có lý do thì lão Khoa mới bảo tôi bắt Di uống. Tôi bước vội vào trong nói với nhỏ:

– Di ơi, tý quên, uống thuốc chưa? – Nhỏ giật mình quay đi, có vẻ hơi bối rối.

– Tui uống sau nha, mới ăn xong mà.

– Uống giờ đi.

– Không?

– Thế mình nói với anh Khoa nhé? – Di nhăn mặt, có vẻ nhỏ hơi nghe lời anh Khoa thì phải, chỉ là họ hàng xa thôi mà?

– Uống thì uống, nhưng đắng lắm.

– Mình có để sẵn kẹo đó, đắng gì nữa.

Di uất ức lấy thuốc ra, mặt trông đến tội, cứ như nhỏ vừa bị úc hiếp ghê gớm vậy. Dù không muốn nhưng tôi cũng phải bật cười khi thấy Di nhăn như khỉ ăn ớt sau khi uống thuốc, ai đời.

– Ăn kẹo đi kìa, đắng đến thế á?

– Uống thử đi rồi Duy biết.

– Thôi. Mà Di nghỉ ngơi đi.

– Rồi Duy làm gì, không sợ chán à?

– Chả biết, chắc là không?

– Xí đáng đời, ép mình uống thuốc, đắng quá trời.

Di bỗng dưng khựng lại, mắt nhìn xa xăm.

– Ủa, sao vậy Di?

– Mình buồn. Nhớ lại lúc trước, mẹ mình ốm nặng, tới việc cầm thuốc uống cũng là quá sức. Lúc đó mình mới 15, bố thì suốt ngày ra ngoài, thâu đêm suốt sáng, mình cũng vụng nên chăm mẹ khó lắm. Trong những lần hiếm hoi bố chăm sóc mẹ lại càng chua chát hơn. Những lúc mẹ bị sặc khi uống thuốc, ho gập cả người, mình tưởng như mẹ sắp ho ra máu đến nơi rồi, vậy mà….Bố vẫn ngồi nhìn một cách vô cảm, bất chấp người trước mặt là vợ mình. Bón cháo mà không bao giờ thổi, làm mẹ mình rộp lưỡi suốt. Thuở đó chỉ có anh Khoa đến giúp mình, anh Khoa lúc đó đang ở Đà Lạt. Vì vậy mà mình coi anh Khoa như anh hai mình. Hôm nay mình ốm, thế mà chỉ có Duy….. Mà thôi, mình luyên thuyên quá, nói với Duy làm gì không biết.

– Không có gì đâu, Di đi nghỉ đi, đừng suy nghĩ nhiều.

Bất ngờ thật, cuộc sống của nhỏ có vẻ cũng không dễ dàng gì, lại còn lão Khoa nữa chứ, thân như anh em mà mồm cứ bô bô: “ Anh có quen nó đâu, họ hàng xa thôi”. Tôi đang ngồi lẩm bẩm một mình, việc lão Khoa lừa tôi vẫn là một đề tài bất hủ trong những lúc thế này. Bỗng Di đi vội ra cửa, tôi nhìn ra ngoài qua cửa sổ. Chết tiệt, người yêu của Di đang đứng trước cổng. 

Khi bạn mong ước việc gì đó không đến, không có nghĩa là nó sẽ không xảy ra. Anh ta rảo bước bên cạnh Di, thủng thẳng tiến vào nhà, nơi mà tôi đang ngồi thấp thỏm chờ đợi một phép lạ nào đó, một phép lạ không bao giờ xảy ra. Anh ta ngẩn người khi nhìn thấy tôi, Di ngượng ngùng kéo anh ta sang một bên thì thầm gì đó, chắc nhỏ đang giải thích vì sao tôi ở đây. Tôi ung ngồi nhắm mắt dưỡng thần, công việc ở một môi trường phức tạp như bar đã trui rèn cho tôi thói quen thờ ơ, vô tâm với mọi việc, quen rồi.

– Ông ơi, cảm ơn vì đã trông bạn gái tôi, ông cứ về trước đi, tôi trong tiếp cũng được, phiền ông quá. – Anh ta tiến lại nói với tôi, tính đuổi khéo đây mà. Tôi mà đi thì cô nam quả nữ ở chung với nhau kiểu gì chẳng có chuyện. Nhưng hình như, tôi và Di cũng là cô nam quả nữ mà nhỉ.

– Ông gọi cho anh Khoa đi, tôi không quyết định được. – Bông dưng lúc này tôi chẳng muốn về chút nào, và vì thế, lão khoa một lần nữa được đem ra làm bia chắn cho tôi.

Hắn bực tức biến sang một bên thấp giọng nói chuyện với Di, tôi nhếch môi, cười nhạt ngồi nhìn hai người họ. Không hiểu sao mỗi khi thấy anh ta nhìn sang tôi với ánh mắt khó chịu thì tôi lại thấy vui vui. Bầu không khí yêu đương giữa đôi nam nữ bên kia đã bị tôi phá hỏng, và tôi thấy vui vì điều đó, tình yêu…..Đã làm tôi thay đổi đến mực này sao? Nếu lúc trước, tôi cứ nghĩ mình có thể vô tư chúc phúc cho Di thì ngày hôm nay, tôi đã chứng minh điều ngược lại.

Trông Di đến tội, ngồi nói chuyện với anh ta một lúc lại nhìn sang tôi ra chiều khó xử lắm. Và khi hai người họ đi lên phòng thì tôi ngay lập tức gọi cho lão Khoa, biết lão có quyền với Di vậy mà tội gì không gọi. Anh Khoa hí hửng tắt máy khi biết lý do tôi gọi, một lát sau thì Di và anh ta bước xuống, nhỏ khó chịu nhìn tôi còn anh ta có vẻ đang suy nghĩ gì đó, im lặng bước xuống nhà, lão làm ăn cũng ngon lành thật.

Có vẻ hai người bọn họ đang cãi nhau, bắng chứng là Di chỉ ngồi yên lặng trước mặt tôi khi anh ta rảo bước ra ngoài. Tôi ái ngại nhìn nhỏ, chuẩn bị tư thế để nghe nhiếc móc từ Di, nhưng không, nhỏ chỉ nhẹ nhàng cười với tôi rồi nói:

– Duy yêu ai bao giờ chưa?

– Sao bỗng dưng hỏi vậy?

– Cần suy nghĩ một số chuyện, Duy trả lời đi.

– Ờm, thì yêu rồi.

– Kể mình nghe đi.

– Ngày xưa, lúc mình học lớp 12 có yêu đơn phương nhỏ kia. Vào một sớm ban mai đầy sương thu và gió lạnh, mình đánh bạo tỏ tình. Nhân lúc nó xin cô xuống phòng y tế mình xin cô đi vệ sinh rồi lẩn theo. Đợi cô y tế ra ngoài mình vuốt tóc đi vào tỏ tình, nó cười cười không nói gì. Hôm sau mình đến lớp mới ngớ ra, nó đi tuyên truyền với cả lớp rằng:” Bọn mày ơi, thằng gió mậu dịch mới tỏ tình với tao đó”. Lớp 27 nữ và 8 nam nên lan truyền nhanh lắm, nhục không để đâu cho hết, nhục đến mức gói lại chôn xuống đất 3 năm sau lấy lên vẫn thấy nhục.  – Di che miệng cười khúc khích trông dễ thương lắm, cười xong nhỏ quay sang hỏi tôi:

– Ủa Duy ơi, gió mậu dịch là gì?

– Gió mậu dịch hay còn gọi là tín phong ấy. Di thử đọc ngược lại xem. – Di lẩm nhẩm rồi đỏ mặt đánh tôi:

– Duy bậy quá à.

– Di tự nghĩ nha, tui có nói gì dâu?

– Thôi tui không nói với Duy nữa đâu, hic, nhức đầu quá.

– Đi nghỉ đê, 2h30 rồi.

– Hi, Di ngồi chơi đi, nếu chán thì bên kai có lap kìa, có về thì đóng cửa giúp mình, ngủ chút nha.

Di cười nhợt nhạt nói với tôi rồi quay lung bước lên phòng. Nhỏ ngủ rồi thì tôi cũng chẳng còn gì để làm ngoài việc vọc máy tính nữa. Bật máy lên, không cài mật khẩu, tám ảnh ở desktop cho tôi biết chủ nhân của cái laptop này không phải là Di. Dó là một tấm ảnh được chụp trong phòng ngủ, tôi nhận ra trong ảnh là một trong những người bạn của Di mà tôi đã gặp ở bar lần trước, trông cô ấy khá xinh nhỉ.

Thời gian trôi qua thật chóng vánh, trong lúc tôi đang mãi dán mắt vào màn hình thì trời đã về chiều. Nhẹ nhàng vươn vai, tôi bước ra ngoài sau khi nghe tiếng cửa ì ạch mở ra. Bạn của Di – Chủ cái lap ấy – ung dung bước vào. Cô ấy có vẻ bất ngờ khi thấy tôi ở đây, muốn mở miệng giải thích nhưng nghĩ lại thì, xưng hô thế nào bây giờ? Dường như thấy được vẻ bối rối của tôi, cô ấy nhẹ nhàng nói:

– Ông đến chăm nhỏ kia à?

– Ờm.

– À quên, tui tên Liễu, sống chung nhà và là bạn thân với Di.

– Chào, mình là Duy.

– Hì, khỏi giới thiệu nha, Di nó kể quài.

– Thế vào trông Di giúp mình nha, về đi làm, trễ rồi.

– Làm ở bar ý hở?

– Ờm.

– Thế ông về đi.

Cô này cũng thân thiện nhỉ, gái xinh chúng nó toàn đánh bạn với nhau. Sắc chiều dần chuyển tối, những cơn gió mùa thu lạnh lẽo kéo đến bủa vây khắp lối, có một người lặng lẽ trên đường vắng, ngâm đôi ba vần thơ mua vui doc đường . Tôi thơ thẩn phóng xe đến phòng thu tìm lão Khoa hỏi cho ra lẽ, việc gì lão phải nói dối tôi nhỉ. Anh Khoa đang ngồi một mình trong phòng làm việc, lão có vẻ bình thản nhìn tôi.

– Anh Khoa?

– Sao?

– Sao anh không nói cho em về chuyện giữa anh với Di?

– Nó nói cho chú biết rồi hả?

– Ờm.

– Thế thôi anh cũng không giấu chú nữa. Chắc chú cũng nghe Di nói về bố nó rồi chứ.

– Dạ có nghe qua.

– Ừ, để anh giải thích cho nghe. Bố của Di, cái lão ấy sau đợt bỏ nhà đi về thì có vẻ đổi tính đổi nết, bắt đầu lo lắng cho Di. Anh cũng tưởng mọi chuyện sẽ ổn cho tới khi lão bắt đầu gán ghép Di với thằng Vỹ, chú gặp nó rồi đó. Anh chẳng lạ lẫm gì thằng đó cả, con đối tác của lão. Nó tán được Di, anh cũng tiếp xúc với nó nhiều nên anh nhìn là biết ngay, kiểu như nó cưới Di về nó lại bỏ một xó để đi với con khác. Chủ yếu vì tiền của hai ông bố thôi, mẹ bọn khốn nạn. 

– Thế là anh sắp xếp để em gặp Di? – Tôi lờ mờ hiểu ra việc Di đến phòng thù không phải là tình cờ.

– Chú đừng nói với anh là chú không có tình cảm với Di nhé?

– Có. – Tôi gật đầu.

– Vậy thì được, chú sẽ pải cảm ơn anh vì những lời hôm nay. Thôi trễ rồi, về đi.

– Chào anh em về.

Tôi dắt xe ra về khi trời đã sập tối, lướt nhanh qua những con đông đã trải đèn, nghe gió đêm nhẹ nhàng ru nỗi cô đơn trào dâng trong mắt, sẽ ra sao đây. Nếu biết trước mặt là cả một đoạn đường dài, liệu chân ta còn bước?

– Lại một ngày nữa trôi qua. Nhạt nhẽo, buồn thật.

Tôi thầm nghĩ thế khi ngồi trước ánh mắt có vẻ khác lạ của Anh Khoa trong hàng tiếng trời. Hôm nay thái độ của lão rất lạ, thấp thỏm dòm trước ngó sau, mắt đảo liên tục về phía tôi, tay chân lúng búng. May là lão chỉ ngồi một lát rồi về nhà, nhưng trước khi đi lão có gọi tôi lại:

– Hết nhìn chằm chằm rồi lại gọi đến đây, gì nữa bố?

-…… – Lão không nói gì, gật đầu vỗ nhẹ vai tôi rồi bước ra ngoài.

Quay xe ra về, trong đầu tôi vẫn còn rất nhiều dấu hỏi lớn về thái độ của lão Khoa trong suốt hôm nay. Nhưng thôi, chắc lão thua độ ấy mà. Cơn gió thu lành lạnh thổi qua người hoà cùng chút mưa lâm thâm cố hữu nơi này chợt khiến tôi thấy hơi thảng thốt. Dường như tôi đang đi một cách vô định, không có một con đường cụ thể nào được tôi vạch ra cho mình, dường như, tôi sống chỉ để tồn tại như một viên sỏi bên đường, vô cảm. 

Phục vụ xong một bàn sinh nhật sớm trước khi sang nhà hàng, nghe một anh trong đấy mà tôi quen tiết lộ là sang bên kia để tạo điều kiện tỏ tình cho một thằng trong nhóm, hạnh phúc thật. Anh Lam gọi giật sang khi tôi vừa bước vào:

– Duy, lại anh bảo.

– Dạ sao anh?

– Anh để ý bên kia là hai đứa chú quen đúng không? – Lão hất hám chỉ sang phía góc trái, khuất nơi tôi đang đứng. Đưa mắt nhìn theo, Di và Liễu đang ngồi cùng nhau, có vẻ như Di đang uống rượu thì phải, ánh sáng chỗ ấy tệ quá.

– Dạ, bạn em.

– Thế thì anh cho chú nghỉ, qua đó ngồi với chúng nó đi.

– Dạ….?

– Nãy đến giờ anh thấy đôi ba thằng lảng vãng quanh bàn đấy rồi, tý nữa hai con kia say kiểu gì nó chả a lê hấp. – Tôi làm ở đây đủ để hiểu câu a lê hấp này của lão nghĩa là gì.

Tôi lặng lẽ bước về phía bàn của Di, nơi nhỏ đang nốc rượu như nước lã trước ánh mắt ái ngại của Liễu, nhưng em không ngăn nhỏ lại. Vốn dĩ định tiến đến ngồi với hai đứa, nhưng bước chân tôi bỗng khựng lại. Tiếng nhạc chát chúa trong bar không thể nào che lập được từng câu nói của Di lọt vào tai tôi:” Hức, ông Duy đó có là cái gì của tui đâu, vậy mà anh Vỹ cứ….”

Ánh mắt Liễu có chút hoảng hốt khi nhận ra tôi đang đứng gần đó, cười nhẹ thay cho lời chào, tôi bước về một góc trống gần đó, nhàn nhã đứng một mình, trông chừng cho nhỏ vừa uống rượu vừa xỉ vả tôi. Lúc đầu có hơi hụt hẫng trong lòng, dần dần trở thành sốc, rồi tuyệt vọng, sau cùng lại thấy bình thường, chẳng còn cảm giác gì nữa, chắc cũng quen rồi. Thời gian trôi qua thật chậm khi đứng một mình giữa cái chốn này.

Tôi bước lại, mắt không rời khỏi đồng hồ sau cái vậy tay của Liễu ra hiệu cho tôi đến chỗ nhỏ đang ngồi, 8h20 rồi.

– Có chuyện gì à? – Tôi không giữ được thái độ của mình nữa, thì buông vậy.

– Ông giúp tui đưa con heo này ra xe với, nó say quá rồi, vả lại….. – Liễu đưa mắt nhìn xung quanh, có vẻ hơi con bé này vẫn nằm trong tầm ngấm của bọn tình 1 đêm từ nãy đến giờ.

– Ờm, đi ra trước đi.

Tôi choàng tay nhỏ qua vai mình, chậm rãi dìu nhỏ ra cửa, cố tận hưởng chút cảm giác gần gũi này, có lẽ chỉ mình tôi biết. Bất chợt, tôi cảm thấy vai mình ươn ướt, bóng dáng nhỏ bé trong lòng đang nức nở từng hồi, Di bật khóc trên vai tôi. Suốt đường đi, nhỏ cứ khóc rấm rức suốt, rồi liên tục lảm nhảm bắng cái giọng lè nhè lúc say, người ta vẫn luôn bảo lời nói say là lời nói thật đó sao:

– “ Anh ơi….Híc…..Em yêu anh mà….Híc….Sao anh không tin em….Em đối với Duy chỉ là thương hại thôi…. Híc….Sao anh không tin em….”

Điệp khúc đó cứ được Di lặp đi lặp lại bên tai tôi. Có chút đau, chút tủi thân và chút tuyệt vọng trong lòng, nhưng có lẽ, sẽ chẳng ai biết được. Mắt cay cay, hơi thở như tắc nghẹn giữa lồng ngực, một hơi thở lúc này với tôi dường như đã là quá nhiều. Ngay từ đầu, hoàn toàn chỉ là sự ngộ nhận của chính tôi đó sao, nhỏ chỉ thương hại một thằng như tôi thôi. Mày nghĩ sao thế hả Duy? Ha ha…..Ha ha…Ha…. Phải chi tôi cũng say thì tốt biết mấy, say sẽ không đau mà…. Đúng không?

– Ông để nó lên xe giúp tui với. – Tôi nhấc Di đặt lên xe, nhỏ nhẹ hẫng trong vòng tay tôi, phải chi…..

– Ờm.

Bỗng dưng Liễu kéo tôi sang một bên sau khi để Di dựa đầu vào bức tường gần đó.

– Gì vậy?

– Tui chỉ muốn ông hiểu, Di nó bỏ ra cho ông nhiều hơn những gì ông nghĩ, đừng vì những lời lúc say mà giận nó.

– Bỏ ra nhiều hả, nói tui nghe thử xem?

– Ông biết vì sao nó bê tha thế này không?

– Biết thế nào được, hỏi hay nhỉ?

– Vỹ vừa nói chia tay với nó nên giờ mới thành thế này.

– Đang yên đang lành mà, sao lại chia tay? – Tôi e dè hỏi Liễu mặc dù trong lòng đã có câu trả lời rồi.

– Tự hiểu, tội ông to lắm nhé, nên đừng có giận nó. Thôi tui đưa nó về nhà trước, không thôi ốm mệt lắm. – Liễu cười chào tôi rồi quay đi, trông cũng dễ thương quá chứ. Tôi í ới theo:

– Đợi tui đi chung với, đi thế này nguy hiểm lắm.

– Hi hi, ga lăng quá ta.

– Xời, còn phải hỏi à.

Tôi dắt vội chiếc wave ra cửa sau khi xin phép anh Lam, chứ để hai đứa con gái ngà ngà say đi một mình thế này khác gì mỡ dâng miệng mèo. Suốt quãng đường, tôi và Liễu chỉ im lặng lái xe mặc cho Di ngồi lảm nhảm phía sau. Mặc dù đã biết được lý do nhưng khi nghe nhỏ nói về tôi với giọng điệu thương hại, lòng vẫn nhói từng cơn, không khí trong cuống phổi như nghẹn ứ lại khiến mũi tôi cay cay. Liễu cũng thấy cảnh đó nhưng làm ngơ đi, có lẽ em không muốn tôi ngại thêm nữa.

Hai chúng tôi mệt phờ cả người sao khi đặt Di nằm ngay ngắn trong phòng ngủ, trong thoáng chốc, khi đôi mắt đang đi tìm lẽ sống của đời mình, có một thứ đã lọt vào mắt tôi. Đưa nhỏ vào phòng ngủ không phải việc dễ dàng, kể cả khi có tôi, vì Di cứ liên tục cựa quậy một cách vô thức. Cũng vì thế mà váy Liễu có chút xộc xệch, khe hở ít ỏi khi bộ váy bị kéo xuống cũng đủ sức làm bất cứ gã đàn ông nào gục ngã. Chiếc váy xinh xắn bị kéo xuống một cách vô tình để lộ một phần nội y màu đen ở bên trong, cùng với đó là một khoảng ngực trắng ngần đang lấp ló sau chiếc váy mỏng. Một khung cảnh đẹp cũng mong manh như một đứa trẻ vậy, đến và đi giống như cơn mưa lâm thâm ở bên ngoài, như một vị khách vãng lai ghé qua bầu trời.

– A, dâm tặc, nhìn gì đó.

Liễu dường như đã phát hiện ánh mắt nóng bỏng của tôi, cô nàng vội chạy biến vào nhà vệ sinh để sửa lại váy áo. Một lúc sau, cô nàng quay lại khi váy áo đã chỉnh tề. Tai tôi đỏ rực dưới những ngón tay thanh mảnh và mềm mại đó, Liễu “Dịu dàng” nói tôi:

– Chừa nha, nhớ nha.

– Ôi trời, mình nhớ kỹ lắm, màu đen nha. – Một chút ngả ngớn với cô nàng trẻ con này có thể là liều thuốc tốt với tôi, để quên.

– Còn dám nói nữa hả.

– Cứ nói đấy, một màu đen đen, chấm thêm trắng trắng, đó là bạn Liễu nhà ta….- Tôi đang hí hửng vì câu hát mình vừa chế ra thì chợt:

– Hức…..Hức…Hức hức….Hức. – Cô ả đứng khóc rấm rức, tức tưởi như tôi vừa làm gì nên tội vậy.

– Sax, sao lại khóc, mình xin lỗi, nín đi mà.

– Hức…Đồ quá đáng….Hức…Hức

– Rồi, nín đi, mắng sướng miệng rồi mà.

– Hức, người đâu vô duyên…Hức….- Liễu lấy tay dụi mắt trong khi nức nở, trong đáng yêu quá.

– Thôi, nín khóc rồi thì chăm sóc Di giúp nha, mình về.

Tôi rảo bước ra cửa, nhưng cơn mưa bên ngoài đã khiến tôi dừng lại, đẹp thật. Những đóa hoa Quỳnh đang nở rộ giữa cơn mưa đêm, gió khẽ lay từng chiếc lá ru theo điệu valse du dương đang được phát bằng bằng cái Iphone 6 plus full box của mẹ tự nhiên.

– Chúa ở trong những cơn mưa, nhỉ?

– V for vendetta?

– Ừm.

– Sở thích lạ nhỉ, mình tưởng con gái thích xem phim Hàn hơn những bộ phim khô khan thế này chứ?

– Tình yêu của V và Evey lãng mạn hơn, chứ phim Hàn giờ may ra có mấy bé 18 mới lớn may ra còn xem.

– Lãng mạn thế nào nhỉ, nói mình nghe được không?

– V giúp Evey tìm thấy sự thật bên trong tâm hồn mình, và ngược lại, Evey cho V thấy rằng tình yêu vẫn tồn tại trong sâu thăm bên trong anh ta:” Tôi yêu cô, Evey, như tôi chẳng còn tin rằng tôi còn có thể yêu”. – Giọng bắc đặc trưng nghe êm tai thật, điều này làm tính tò mò trong tôi trỗi dậy.\

– Ủa mà Liễu này, quê ở miền Bắc à?

– Ừm, gia đình tui ở Hà Nội mà.

– Thế sao Liễu lại vào Nam, để học hả?

– Tui học xong rồi, muốn vào đây để sống tự do thôi, một phần cũng vì Di rủ rê.

– Tự lập sớm vậy, Liễu học ngành gì nhỉ?

– Sao giống điều tra tui vậy kìa, tui học QTKD, gia đình bắt vao công ty của ba làm, nhưng tui không thích, thế rồi vào đây.

– Mưa tạnh rồi, thôi tui về nha, Liễu vào trong đi. – Tôi chào Liễu trước khi về, cô nàng chợt im lặng.

Vội vã dắt xe ra cửa, Liễu vẫn đứng nhìn theo, nụ cười thoáng qua mắt em, vụt mất theo những giọt mưa cuối cùng rơi nhẹ xuống vai tôi. Chút ấm áp từ cuộc nói chuyện với cô nàng trẻ con kia cũng không đủ sức làm ấm cõi lòng tôi lúc này. Một mình phóng xe giữa cái lạnh se người của mưa đêm, chợt tôi thấy, bản thân mình không thuộc về nơi đây. Cuộc sống ở nơi này không đơn giản như lúc trước tôi đã nghĩ, và lại càng phức tạp hơn khi dính vào chuyện tình cảm.

Có lẽ ngày mai, tôi và nhỏ sẽ lại bình thường với nhau, Nhỏ chắc sẽ không nhớ, và tôi cũng không nói. Mọi chuyện hôm nay cứ để nó trôi đi, biến mất giữa cuộc đời hai ta, một chút lạnh lẽo không làm nên mùa đông nhỉ. Mai này, cả hai sẽ lại bình thường với nhau vậy, những lời nói cũng như nước đổ lá khoai, chưa từng đọng lại. Thôi thì:

“Cứ lừa dối để anh đây còn mải mê quên đường về
cứ lừa dối để đôi ta còn ôm ấp mộng say
rồi mai em ra đi không trở lại
mình anh câu ăn năn lời sám hối
tìm nhau ta tìm nhau suốt kiếp rồi chia tay tình cờ

Cứ lừa dối đi để mai đây anh còn những giấc mộng đẹp
cứ lừa dối đi để chia tay còn những kỉ niệm vui
tìm quên trong hư hao đời mộng mị
tìm quên trong men cay lời gian dối
rồi mai khi tỉnh giấc còn mê mãi nụ hôn đầu “

– Duy ơi, dậy thì gọi lại cho mình nha.

Tôi thức dậy sau vài lần báo thức, đưa tay tìm điện thoại để tắt thì thấy có tin nhắn của Di, chắc nhỏ muốn xin lỗi.

– Ờm, dậy rồi đây, sao?

– Sang nhà mình đi, có chuyện này mình muốn nói với Duy.

– Ờm, qua ngay đây.

Thằng Hoàng nhìn tôi với vẻ trầm ngâm cố hữu, nó là một thằng khá giỏi trong việc đọc vị người khác, có lẽ việc tiếp xúc với nhiều tầng lớp trong xã hội đã giúp nó phát triển được tài ăn nói và khả năng rào đón của mình.

– Tao đoán không lầm thì bọn mày có vấn đề, đúng không. |Bảo sao tối qua đến giờ mặt mày cứ hằm hằm.

– Ờm, có chút chuyện. – Tôi kể toàn bộ câu chuyện đêm qua cho thằng|Hoàng nghe, có người để tâm sự cho nhẹ lòng cũng tốt mà.

Thằng Hoàng gật gù ngồi nghe tôi kể, thỉnh thoảng lại ngáp dài.

– Thằng chó, đang nói chuyện mà mày cứ bẫy ruồi thế à?

– Ờm, thì tao vẫn nghe đấy thôi, mà mày có định gặp nó không?

– Tao nghĩ là có, sao lại không chứ?

– Mày ngu nhỉ, tao thấy nó khinh mày rõ ràng thế rồi, bỏ mẹ đi. Người như anh em gì thì mơ mộng gì bọn đấy?

– Mày cứ mặc tao, tình cảm mà, ai có khôn đâu.

Gom vào cái ví cũ kỹ đã xỉn màu vào túi, tôi bước vội ra ngoài. Đôi cánh chim nhỏ lướt vội qua trời, đón chút nắng hiếm hoi sau chuỗi ngày mưa gió sụt sịt. Nắng dường như vàng hơn trên những con phố quen, thỉnh thoảng, một cơn gió tinh nghịch vút qua, kéo theo đôi chiếc lá ham chơi, bắt đầu chuyến du hành đến những chân trời mới, để rồi đến cuối chuyến đi, chiếc lạ lại mệt nhoài ngã vào gốc cây năm nào, chìm vào giấc ngủ dịu êm trong tiếng thì thào của gió thu, như một lời nhắc nhở của tự nhiên, lá rụng về cội.

Được gột rửa bởi những cơn mưa làm vòm trời trở nên thoáng đãng hơn rất nhiều, mây rong chơi trên những mái tóc dài tha thướt của ai đó, làm đôi sợi bay lòa xòa, bay cả vào hồn ai, khoảnh khắc diệu kỳ ấy chỉ lướt qua trong vài giây, nhưng đôi lúc, vài giây đã là cả đời người . Bên dưới hàng cây ấy, có một người con gái đứng đợi chờ, để mặc gió luồn qua đôi vai gầy, mặc cho tà áo tinh khôi phấp phới bay giữa vườn nắng, nhuộm trắng cả hồn ai.

“ Sài Gòn em ở đó
Có còn những hàng cây
Chờ người em đứng ngóng
Cuối đường lá nhẹ bay
Cuộc tình theo cơn gió
Bao nguyện ước cùng nhau
Áo em đã thay màu…”

Di dịu dàng nhìn tôi bước vào, nụ cười chợt nở trên đôi môi hồng, giữa những tia nắng thu vàng ươm, long lanh trong đôi mắt nhung.

– Hi, Duy, vào nhà đi.

– Ờm.

Tôi bước chậm rãi sau lưng Di, sự ngượng ngùng cố hữu vẫn tồn tại giữa hai đứa, nhất là sau chuyện hôm qua. Nhỏ dẫn tôi vào phòng khách, nơi một khay trà đã được đặt sẵn từ lúc nào. Di lóng ngóng rót trà cho tôi, chắc nhỏ ngại.:

– Có chuyện gì mà gọi mình sớm vậy Di?

– Bộ có chuyện mới được gọi cho Duy hở? – Di hỏi với vẻ hơi buồn, chắc nhỏ tưởng tôi giận lắm.

– Không, mình chỉ thấy không thích hợp thôi.

– Duy….

– Hả?

– Cho mình xin lỗi chuyện hôm qua. – Đôi tay nhỏ đan chặt lại với nhau ra chiều bối rối lắm.

– Hôm qua nào cơ?

– Duy giận rồi à, mình xin lỗi, chỉ là…..Mình buồn.

– Thôi, không sao đâu, mình hiểu mà. – Tôi xua tay, không muốn kéo dài câu chuyện thêm nữa.

– Hức, còn giận người ta mà cứ ra vẻ như không quan tâm.

– Di nghĩ đơn giản quá, nếu có ai nói với Di những lời…..Kiểu đấy thì Di cũng sẽ như mình lúc này thôi. Mình không giận Di, thật đấy, mình chỉ…..Tạm thời không chấp nhận được thôi.

– Duy ơi….

– Hả?

Nhỏ đưa tay xuống ngăn bàn lấy một chiếc hộp nhỏ màu đen đưa cho tôi rồi nói:

– Quà của Duy đó, về mới được mở ra đó. Đừng giận mình nữa nha, nha. – Ánh mắt của Di toát lên sự vui vẻ trong thoáng chốc cũng đủ làm tôi nhẹ nhõm, quên đi vậy.

– Thôi mình về đi làm đây, trễ rồi. Còn quà thì Di cứ giữ đi, tặng mình làm gì.

– Duy không lấy thì đừng nghĩ đến chuyện ra khỏi đây, nhá. – Nhỏ giơ nắm tay nhỏ nhắn ra đe dọa tôi.

– Thôi được rồi, hết biết.

Tôi cầm lấy chiếc hộp từ tay Di rồi bước thong thả ra ngoài, Di vẫn ngồi đó, đưa mắt nhìn mông lung vào khoảng không. Bỏ lại những con phố đầy gió ở phía sau, tôi thong thả bước vào phòng thu.

– Mày đi đâu mà giờ này mới đến thế hả em? – Lão Giang vừa hý hoáy gì đấy trên điện thoại vừa hỏi tôi.

– Đi đâu thế thằng chó, mà sáng sớm chào cờ hay sao mà dựng lều sớm thế con trai? – Thằng Khánh nói thêm vào.

Giờ tôi mới để ý đến quần của mình, chiếc hộp được tôi nhét một cách vội vàng khiến chỗ túi trái phòng lên thành một quả đồi nhỏ. Ra đó là lý do ai cũng nhìn tôi lúc nãy, ngại quá. Lục túi lấy chiếc hộp ra rồi tôi nói với thằng Khánh:

– Do cái này này.

– Cái gì đấy?

– Tao cũng chả biết, xem thử đi.

Tôi vứt chiếc hộp sang chỗ thằng Khánh và lão Giang đang ngồi, anh Khoa và Linh cũng đang ở bên cạnh, cả bọn chụm lại tò mò mở hộp ra, tôi đứng thờ ơ bên cạnh, dù lòng cũng có đôi chút hiếu kỳ. 

Chiếc hộp màu đen có khắc chữ t cách điệu ở giữa, bên dưới là dòng chữ” Tisdeny Classic” được mở ra, tất cả ồ lên thì phát hiện bên trong là một chiếc ví nam, ra đây là món quà Di tặng tôi. Lão Giang chợt nói lớn:

– Ôi trời, cái bóp khắc tên này, chữ Duy nhỉ.

– Ghê nha, mới tậu luôn, trúng bóng đêm qua à chó? – Thằng Khánh hỏi tôi mặc dù nó biết tôi không bao giờ đụng tới banh bóng gì.

– Khoan, mấy ông ơi, gần triệu rưỡi một cái đó. – Linh rụt rè lên tiếng, làm cả bọn, trong đó có tôi, đều ngẩn ra.

– Cái gì, gần củ rưỡi á? – Lão Giang và thằng Khánh cùng gào lên.

– Thật không Linh?

– Thật, em nói điêu làm gì, đây này.

Cái lap top được đặt xuống trước mặt tôi, và Linh không nói điêu chút nào, chiếc ví này bằng tiền dằn túi trong 3 tháng của tôi là ít. Di cũng thiệt là, muốn đốt tiền thì đi làm từ thiện đi chứ, tặng tôi làm gì không biết.

– Duy, ngồi xuống….Nói tường tận cho anh nghe….Chú mày có làm gì….Phạm pháp không? – Lão Giang lắp bắp nói với tôi.

– Làm gì có, trí tưởng tượng ông sao mà phong phú thế. Cái này của Di tặng.

– Sao nhỏ ý lại tặng chú mày?

– Ai biết.

Câu trả lời của tôi đã thu hút ánh mắt của anh Khoa, lão thoáng nở một nụ cười bí ẩn, rồi bước ra ngoài. Có lẽ, lão đã biết được gì đó, cảm giác xa lạ giữa tôi với anh Khoa đang ngày một lớn dần lên, lão dường như chẳng còn là anh Khoa hiền lành mà tôi từng biết khi. Khi liên quan tới Di, có thứ gì đó trong lão đã bộc lộ, thứ gì đó lạnh lẽo và u ám mà tôi không muốn biết.

– Thôi, anh là anh hiểu rồi đấy, của chú đây.

Lão Giang đưa ví cho tôi với ánh mắt mờ ám, chắc lão hiểu lầm chuyện giữa tôi và Di. Chẳng buồn giải thích, tôi bước vội vào phòng nghỉ, sự im lặng có thể đánh thức dòng suy nghĩ một cách nhanh chóng. Nếu biết món quà tưởng như đơn giản kia của Di lại giá trị đến thế, tôi đã chẳng nhận. Thôi kệ, dù sao ví của tôi cũng cũ mèm, cứ dùng vậy. Lại nợ Di thêm một lần nữa rồi.

Tài sản trong ví tôi cũng chẳng có gì nhiều, chứng minh thư, một tấm ảnh kỷ niệm và vài đồng lẻ. Nhìn hai tờ 50k nhàu nhĩ dọn đến nơi ở mới, nụ cười chợt nở trên môi, buồn.

1/9

Đã 4 ngày kể từ khi cơn sốt triền miên quấn lấy tôi, đó là cả một quá trình dài, chịu đựng trong sự cô độc. Chỉ có ba người biết tôi bị ốm: thằng Hoàng, anh Khoa và anh Lam. Tất cả những gì tôi có thể làm là nằm một chỗ rên rỉ đợi những cơn đau đầu qua đi, khổ thật. Chút cháo trắng thằng Hoàng nấu khi nãy đã được tôi chén sạch trong vài phút, cái bụng đầy ứ làm tôi khỏe hơn đôi chút, đang đi rửa bát thì có tiếng gõ cửa, tôi chậm chạp bước ra.

“Anh nhớ em ngồi áo trắng thon
Ngàn năm còn mãi lúc gần quen
Em gầy như liễu trong thơ cổ
Anh bỏ trường thi lúc thịnh Đường

Anh nhớ sông có nguyệt lạ lùng
Có trời lau lách chỗ hư không
Em tìm âu yếm trong đôi mắt
Thấy cả vô cùng dưới đáy sông

Anh nắm tay cho chặt tiếng đàn
Tiếng mềm hơi thở, tiếng thơm ngoan
Khi nghe tiếng lạnh vào da thịt
Nhớ tiếng thơ về có tiếng em”

Tôi ngẩn người khi thấy Liễu ngại ngần đứng trước cửa phòng trọ, mái tóc buông xõa trên vai, áo thun trắng, quần đùi và đôi giày búp bê bao bọc lấy đôi chân nhỏ nhắn của em. Chuyện gì đang xảy ra đây trời, sao Liễu lại đến đây?

– Ủa, gì đây, sao Liễu đến đây, mà làm sao Liễu biết tui sống ở đây?

– Hi, từ từ thôi, ông để khách đứng trước cửa thế hả? – Liễu cười, nhẹ nhàng nói với tôi.

– Ờm, vào đi, đừng cười nhé, mình ngại đấy. – Tôi nói trước như thế, vì biết rằng cái phòng trọ tồi tàn của tôi với thằng Hoàng kiểu gì cũng bị Liễu đem ra soi mói và chê thậm chê thụt, hoặc ít ra là, tôi nghĩ thế.

Tôi ngượng đỏ mặt khi thấy ánh mắt Liễu nhìn đến dây quần áo tôi và thằng Hoàng đang phơi ở ngoài ban công, thấp thoáng trong đấy là cái quần sịp doremon của thằng khỉ kia. Liễu nhìn quanh một vóng, ánh mắt có vẻ như đang đánh giá căn phòng này.

– Sao Liễu đến đây?

– Duy bị ốm nên mình đến thăm thôi. – Liễu nhún vai ra vẻ điều đó là hiển nhiên.

– Sao Liễu biết mình bị ốm, rôi sao Liễu lại biết nhà mình?

Bất chợt, em đư tay chạm nhẹ vào đôi môi khô khốc của tôi rồi nói nhỏ:

– Sự bí ẩn làm nên nét quyến rũ của người phụ nữ, đừng hỏi gì nữa nhé.

– À….Ờm. – Tôi đẩy nhẹ tay Liễu ra, mặt đỏ bừng. Không biết vì cơn sốt hay vì lý do gì đây?

– Duy ăn gì chưa?

– Rồi, có ăn chút cháo.

Tôi hất đầu về phía tô cháo vừa được rửa sạch sẽ đang nằm yên lặng phía bên kia nhưng, ánh mắt Liễu không nhìn về tô cháo mà về một thứ nằm gần đó, chiếc ví mà Di đã tặng tôi. Liễu quay sang nhìn tôi, ánh mắt có chút lạc lõng, nhẹ giọng hỏi:

– Ví của Duy hả?

– Ờm.

– Đẹp ghê, ông mới mua à, vì tui nhớ ví của ông khác cơ?

– Ừ, Di tặng tui mấy hôm trước. Tưởng Liễu biết rồi?

-Không, tui bị o…..À không, không có gì đâu, tui có chút việc nên mấy hôm nay phải đi.

– Ờm.

– Duy ơi. Ngồi dạy, mau. – Liễu dường như đã lấy lại tâm trạng, khoanh tay đứng ra lệnh cho tôi.

– Làm gì?

– Ra tui cho xem cái này nè.

Liễu níu tay tôi ra ngoài, đến chỗ cái ghế đá được đặt gần phòng trọ, dưới một tán cây mát rượi ngập tràn những cơn gió thu se lạnh, cái lạnh thật đáng yêu và dễ chịu. Những tia nắng sớm loang loáng trượt qua dải phân cách, trải mình trên con đường xa tít tắp để đón chào một ngày mới lại đến. Đôi bạn trẻ ngồi cạnh nhau, trầm lặng trên chiếc ghế đá, dường như, bên trong hai người họ đều có gì đó muốn nói với người kia, nhưng chẳng ai cất thành lời. Chỉ có những chiếc lá già cỗi, vẫn cứ ngẩn ngơ rơi, xào xạc trên con đường vắng, nhạt phai cùng với những kỷ niệm của một thời.

Chợt, lòng tôi bỗng bồi hồi khi nhớ về mối tình đơn phương vụng dại thuở đó, tuổi 20 bao giờ cũng đẹp như thế, cái đẹp của hoa phượng rơi trên sân trường nắng, của tà áo dài tha thướt màu ánh trăng, và của đôi môi hờn dỗi cong lên mỗi khi phải đợi tôi dưới những hàng cây vào giờ tan trường, đó là cái đẹp của mối tình đầu, nhiều truân chuyên trắc trở nhưng cũng không ít kỷ niệm. Thế nhưng, khúc hát nào rồi cũng phải im lặng, tuổi hồng nào rồi cũng phải qua đi, chỉ có những kỷ niệm sẽ theo ta đến cuối chặng đường đời. Để rồi đến cuối đoạn đường, ta còn có thể mỉm cười, ngồi sấp lại tập thư cũ đã vàng úa màu thời gian, còn có thể ngân nga bài hát cũ, bắng giọng hát của một thưở học trò đã qua:

“Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng,
Em chở mùa hè của tôi đi đâu,
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18,
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu.

Mối tình đầu của tôi
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp,
Là áo ai bay trắng cả giấc mơ
Là bài thơ còn hoài trong vở,
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.”

– Rồi, xem gì đây, đừng làm phiền người ốm nha. – Tôi ngần ngại mở lời, ngồi với nhau mà lại thất thần lâu như thế thì thật chẳng lịch sự chút nào.

– Nè, Duy thích không?

Liễu đưa chiếc điện thoại cho tôi, ngón tay trắng ngần vô tình chạm nhẹ vào tay tôi, cô nàng ngượng ngùng quay mặt đi nơi khác. Tôi lẳng lặng nhìn vào màn hình điện thoại, trong ấy là một bộ ảnh của Liễu. Từng tấm ảnh lần lượt lướt qua mắt tôi, những địa danh lần lượt hiện ra, và với hiểu biết của tôi thì đây là Paris. Sắc trắng dịu dàng bao bọc lấy bố cục của toàn bộ khung ảnh, làm nổi bật đôi mắt buồn của em. Liễu xuất hiện duyên dáng trong bộ váy trắng bên dưới tháp Eiffel, trước nhà thờ Đức Bà hoặc đang ngồi nhâm nhi tách Espresso nóng hổi khói tỏa nghi ngút trên đại lộ Champs – Élysées. Bức ảnh cuối cùng, cô nàng đứng dưới nhành liễu rủ bên bờ sông Seine, đôi môi nhếch lên tạo nên một nụ cười nhạt, tôi đặc biệt chú ý đến hai dòng chữ nhỏ bên dưới tấm ảnh: “Có những chuyện tình không là trăm năm”.

– Đẹp ghê, Liễu chụp khi nào vậy?

– 5 tháng trước mình sang Pháp thăm đứa bạn đang du học bên đó, Paris đang độ giữa xuân trông nên thơ lắm. 

– Cả album được mỗi câu nói trong bức cuối. – Tôi cười nham nhở trêu Liễu.

– Tui biết mà, tui có xinh đâu, Duy khỏi đá.

Liễu có vẻ giận dỗi, quay lưng bước nhanh vào trong phòng trọ, tôi chỉ ngồi yên lặng ở đấy, gởi gió tha mây về ngàn. Đợi thêm chút nữa rồi vào xin lỗi cũng được. Tôi ngồi xem lại từng bức ảnh, từng điệu bộ, cử chỉ của Liễu, cô nàng cũng xinh quá chứ. Khi tôi bước vào, Liễu đang nhẩn nha rửa mấy cái bát tôi để khi sáng chưa kịp rửa, hình như cô nàng đang suy nghĩ gì đó, bóng dáng nhỏ bé của Liễu tất bật trong căn phòng trọ chật hẹp.

– Để tui giúp cho. – Liễu quay lại, khi thấy tôi đang đứng trước cửa thì cô nàng thở phào rồi nói:

– Hết hồn, tui cứ tưởng ai. Duy ra ngoài đi, tui rửa một mình được rồi.

– Sao vậy, tui giúp cho nhanh.

– Ra ngoài, chút nữa tui giải thích cho.

Tôi bước ra ngoài, đến bên chiếc ghế đá, tôi tìm vài bản nhạc trong điện thoại trong lúc chờ Liễu, đa phần trong máy là nhạc không lời của Yurima, cô nàng cũng biết nghe nhạc quá chứ. Nhưng không phải sở thích của tôi, ít nhất là vào lúc này. Trong những ngày rảnh rổi, hoặc những lúc tôi và thằng Hoàng dậy sớm chẳng hạn, chúng tôi thường pha một ấm trà nhỏ, ngồi nhâm nhi trong tiếng hát du dương của những giọng ca trứ danh của dòng nhạc vàng như : Chế Linh, Giang Tử, Duy Khánh…. Điều đó làm cho một ngày mới của chúng tôi tốt đẹp hơn.

– Rồi, giải thích gì thì nói mình nghe đi. – Tôi tò mò hỏi khi Liễu vừa bước ra, trán lấm tấm mồ hôi.

– Từ nhỏ mình đã được tiếp xúc với nhiều người khá giả, và gia đình mình lúc nào cũng nhắc đi nhắc lại về những kinh gnhiệm trong việc nhìn nhận một con người, đặc biệt là trong tầng lớp trên của xã hội. Một trong những điều đó là: “Một người đàn ông tiêu chuẩn luôn giữ cho cổ tay áo của mình sạch sẽ. Anh ta có thể không thành đạt hay khá giả hoặc anh ta có thể không phải là một người tốt. Nhưng nếu anh luôn giữ được cổ tay áo mình sạch sẽ, anh ta là một quý ông. Chỉ có thế thôi. – Liễu nhún vai, ra vẻ hiển nhiên.

– Quan trọng đến thế hả?

– Ừm, có thể Duy chưa tiếp xúc nhiều. Khi đi làm, tui thấy nhiều trường hợp như này lắm ý. Lấy ví dụ đơn giản nha, Ấn tượng đầu tiên khi bộ phận tuyển dụng nhìn người đi xin việc rất quan trọng. Điểm được chú ý nhất là tay và cổ áo sơ mi, nhất định phải chỉn chu. Tiếp đó là giọng nói, một giọng nói trầm bổng rõ ràng luôn có sức hút với người đối diện. Trừ bỏ vấn đề chuyên môn ra thì làm được những điều trên thì xem như Duy đã có 60% cơ hội được nhận rồi đấy.

– Liễu nói với mình làm gì, mình sống sao cho thoải mái thôi.

– Duy nè? – Liễu rụt rè hỏi tôi.

– Ờm?

– Duy có bao giờ nghĩ đến việc phát triển sự nghiệp chưa, ý mình là đi làm đàng hoàng ý, chứ không phải như hiện giờ?

– Sao Liễu hỏi vậy?

– Thật ra, gia đình mình đang muốn mở rộng thị trường vào nam, và đã thu mua một công ty con ở đây, đã tu sửa cơ sở hạ tầng xong hết rồi. Duy có muốn vào làm chung với mình không?

– Mình thì biết gì mà làm, Liễu hỏi nhầm người rồi.

– Mình có thể hướng dẫn cho Duy mà, chỉ cần….

– Đừng nhắc lại nữa, mình đang làm ở phòng thu và mình hài lòng với điều đó, được chứ?

– Nhưng Duy nghĩ Duy sẽ có tương lại khi làm ở đó hở. Sẽ nhắc lại nhiều đấy. Thôi vào nhà đi, mình pha chút trà cho Duy.

– Đấy có thể sẽ là một công ty chuyên về lĩnh vực âm thanh.

Liễu nói một cách từ tốn khi hai chúng tôi bước vào nhà. Sau đấy, chúng tôi lại nói chuyện vui vẻ với nhau, những câu chuyện lảm nhảm về mọi thứ trên trời dưới đất cũng đủ để chúng tôi đùa giỡn cả ngày. Liễu chỉ về khi tiếng gọi í ới của thằng Hoang vang lên trước cửa phòng trọ, tất nhiên tôi không thoát khỏi ánh mắt soi mói của nó, câu giải thích cho tất cả mọi chuyện mà tôi nói với nó là:” Di nhờ nhỏ đó sang trông tao một lát, đơn giản thế thôi”.

Mặc dù vậy, trôi nổi trong niềm vui của những câu chuyện phiếm giữa tôi với thằng Hoàng là sự băn khoăn về lời mới của Liễu khi sáng. Đâu đó trong tôi vẫn đang lựa chọn, nhưng liệu rằng, tôi sẽ thật sự phải chọn lựa sao?

Những cơn gió thổi vun vút quanh thềm, cuốn lấy mảnh trăng đang trồi lên nơi cuối trời, hòa cùng những ánh đèn vàng vọt trải dài trên đường phố, đi vào trong giấc mơ. Đêm nay, một thói quen xưa cũ lại ùa về, tách cà phê nóng hổi làm ấm thêm những dòng cảm xúc vô định hình đang tuôn trào, thổn thức trên những trang giấy, đôi câu thơ tả tơi đã được viết ra trong một đêm như thế, đã dài như cả một đời người…

12/9

Tiết trời ẩm thấp của những ngày mưa đọng lại xám xịt trên tóc tôi, vài giọt mưa nhẹ nhàng rơi lên vạt áo, chiếc xe cũ kĩ nhẹ nhàng phóng đi trong cơn mưa buổi sớm, đến nơi người kia đã hẹn tôi.

Mọi chuyện bắt đầu từ một tiếng trước, khi tôi vẫn đang cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, cố liếm láp chút hơi ấm nhỏ bé trước cái lạnh của cơn mưa bên ngoài thì điện thoại rung lên. Tin nhắn được gửi đến từ một người lạ không hề có trong danh bạ, một cái tên tôi chưa hề nghĩ đến, kể cả trong thoáng chốc. “ Ông đến xyz lúc 7h được chứ, có việc”

– Thằng rỗi hơi nào đây, điên chắc.

Tôi làu bàu, tay quơ quào xung quanh, tìm lại chiếc chăn ấm áp khi nãy, rồi cứ thế tôi thiếp đi. Lần thứ hai khi tôi tỉnh dậy, bầu trời u tối buồn rầu đứng lặng yên trước khung cửa số làm tôi cứ ngỡ bản thân đã ngủ cả thế kỷ rồi, ít ra là trươc khi nhìn sang chiếc đồng hồ nhỏ bên cạnh. Kế hoạch của hôm nay là tôi sẽ ngồi mòn đũng quẫn trên chiếc ghế êm ái của phòng thu, mấy tách cà phê nóng hổi bốc khói nghi ngút được Linh khéo léo pha theo sở thích của từng người trong chúng tôi quả là một lựa chọn không thể tuyệt vời hơn trong lúc này. Nhưng, dòng tin nhắn cộc lốc không đầu đuôi ấy cứ bám vào từng mảnh ghép trong tâm trí tôi, lan truyền như một loại bệnh dịch, khiến tôi không thể ngừng việc tò mò về kẻ đã gửi tin nhắn ấy.

“Ghé qua xem một chút có vẻ không sao đâu”, tôi tự nhủ với bản thân mình như thế, và cơn mưa có vẻ không đồng tình với quyết định của tôi. Nó kéo đến, da diết và lắng đọng trong từng hạt mưa, như vốn dĩ nó phải thế.

Trở về với hiện tại, tôi đang bước chân vào quán cà phê trong bộ dạng hết sức khó coi, chiếc áo mưa quá cỡ khiến tôi như một tên xì trum với bộ da xanh lét đang cố vùng vẫy trong bộ áo rộng thùng thình của kẻ phản diện, tôi cũng chẳng nhớ hắn tên gì nữa. Anh ta mỉm cười khi thấy tôi tiến lại gần, tôi vội cúi xuống nhìn vào quần mình theo phản xạ tự nhiên. Tôi chợt nhận ra rằng mình đang lọt thỏm trong chiếc áo mưa dài đến tận chân, dù tôi có thả rông cũng chẳng ai biết được, nói chi đến việc quân khép cửa sổ tâm hồn.

Ý nghĩ quái gở đó làm tôi bật cười, anh ta cũng cười, tươi hơn trước. Cuộc gặp gỡ của hai thằng đàn ông, suýt là tình địch của nhau đã bắt đầu như thế đấy. Hai chúng tôi đều gọi cà phê đen, hai chúng tôi có vẻ hợp nhau, theo một cách kỳ lạ.

– Tôi khá bất ngờ khi thấy anh đấy…..Có chuyện gì vậy?

– Không hỏi Di thế nào hả?

– Hỏi để làm gì?

– Gần 2 tuần nay ông không gặp Di đúng không?

– Ờm, chắc thế, sao ông biết?

– Chuyện của Di sao tôi không biết cho được, Di về Đà Lạt ấy mà.

– Về làm gì? – Tôi không ngăn nổi sự tò mò.

– Chuyện riêng thôi. – Anh ta cười, nụ cười mang chút gì đó chua chát.

– Tôi có thể hỏi….Vì sao ông chia tay Di không, tôi thấy Di khá suy sụp vì chuyên đó?

– Ông biết không…..Tôi là mẫu người ích kỷ điển hình….Tôi không thể yêu ai khi tấm trí họ không ở bên tôi. Chuyện nó là thế đấy.

– Tôi không chắc mình đang hiểu đúng ý ông.

Anh ta cười, cùng lúc đó, hai tách cà phê được đem ra, giải tỏa cho câu chuyện đang đi đến ngõ cụt của chúng tôi. Sau đó, anh ta kể ra toàn bộ những sở thích, yêu, ghét, tính cách của Di cho tôi nghe, một cách khó hiểu. Cuối cùng, anh ta trở mình đứng dậy, nói với tôi một câu trước khi đi:

– Chăm sóc Di cho tốt vào, tuổi thơ của cô ấy đã không hạnh phúc gì rồi, hiểu chứ, cần giúp gì thì cứ gọi tôi.

Tất nhiên, sao tôi không hiểu ý của anh ta được kia chứ. Trên con đường về, tôi nhận ra mình đã đi nhầm sang hướng nhà Di. Cơn mưa phớt qua trên đầu làm con đường càng thêm quạnh vắng, đôi chiếc lá thoáng rơi trong mưa, ai đó vừa khẽ thở dài.

– Liễu ơi?

– Có chuyện gì vậy?

– Mai mình gặp nhau được không, có lẽ mình….

– Hì, hiểu rồi, mai gặp nhau nha.

Tôi kết thúc cuộc gọi, sau đó tiép tục gọi cho Di:

– Di ơi.

– Sao vậy Duy?

– Di về nhà chưa, hay còn ở Đà Lạt?

– Mình về rồi, đang ở nhà đây. Mà sao Duy biết mình đi Đà Lạt?

– Để sau rồi mình noi, Di cứ ở đấy đi, mình qua ngay đi.

– Đang mưa mà, qua làm gì?

– Không có hỏi nhiều nha, Di muốn uống cà phê không, mình mua rồi mang sang?

– Thôi, sang đây thì nhanh đi, tui pha cho Duy uống.

– Hứa nha.

Tôi mìm cười, phóng xe đi dưới làn mưa, con đường vẫn như mọi ngày, chẳng có gì thay đổi. Nhưng với tôi, mỗi đoạn đường, gốc phố nơi đây đang dần trở nên thân thuộc, vì đó là nơi có người con gái đang đợi tôi đến. Cơn gió lạnh lùng lùa qua làn tóc mây, đôi môi đỏ chúm chím hơi cong lên khi nhìn thấy tôi, Di khẽ mỉm cười. Dưới cơn mưa tháng 9, hai trái tim đang dần sát lại gần nhau, ngọn lửa ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, hồng rực, ấm áp tựa như nụ cười của ai kia.

– Chào Duy, lâu rồi không gặp.

Dù cho chặng đường phía trước có xa thế nào, mặc cho mưa gió có che phủ được gốc phố vắng, mặc kệ hết và về nhà cùng nhau,em nhé.Tôi không biết vợ tương lai của tôi, em là ai, Liễu hay Di, cả hai đều đã chiếm một vị trí quan trọng trong cuộc đời tôi. Nhưng nếu một ngày, một người quyết định ra đi, thì xin em, hãy cho tôi được tạ từ, khi em đã đi qua đời tôi, em nhé. Có thể sau này, cô người yêu, cô vợ yêu bé nhỏ của tôi sẽ giãy nãy, giận dỗi quay đi khi đọc được những dòng này, nhưng biết sao được. Tôi chỉ muốn, em biết rằng, tôi yêu em, dù yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp, thì xin vẫn yêu nhau em nhé, thiên thần của tôi, mặc kệ em là ai.

Sống ở đời, dành vọng, tiền tài chỉ là gió bay. Chỉ mong sao, được sống không hối tiếc. Happy Ending

Reply With Quote

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *