MỘT LẦN CÂU CHÓ

Cuối năm 2005 mình trở lại Quê nhà từ Sài Gòn .
Vô phúc thế nào đúng vào cái lúc làng Thường Lệ nhà mình đang trong tâm bão Làn khói trắng. Đéo biết từ khi nào, quê mình tràn ngập các con nghiện. Từ lũ trẩu cho tới mấy tay côn đồ thôn đều tập tành chích hút. Chơi hàng trắng như là một cách để thể hiện sự sành điệu, chất chơi của bỏn

Heroin mua bán dễ như mớ rau ngoài chợ và đâu đâu cũng thấy bán nếu đủ tinh ý để nhận ra. Gần Thường Lệ nhà mình nhất có Xóm bụi Phố Yên , xa hơn là Thanh Tước , Bến xe và nhà Ga thị xã Phúc Yên .

Có những dịp Đội Ma túy Mê Linh làm gắt quá . Các mối trên tạm dừng buôn bán khiến mấy anh em nghiện dáo dác suốt một thời gian . Lúc đó phải chạy lên tận Hương Canh , chợ Kếu để lấy hàng . Đường đến mấy chỗ này xa xôi và nguy hiểm vãi lều

Có lần mình đi cùng một thằng lên đây. Chỗ lấy hàng là một căn nhà lụp xụp nằm giữa cánh đồng trống , phải đi gần 3 cây số đường ruộng mới tới đc. Lấy hàng xong tôi nhét ngay cục hàng vào túi quần. Đi đc một đoạn thằng bạn hỏi tôi để hàng đâu, tôi bảo để trong túi .
Nó thắng xe lại cái Kétt gầm lên chửi tôi

– Đkm bỏ ra ngay , cầm trên 2 ngón tay ấy .

Mình còn đang ngơ ngác thì nó bồi thêm mấy câu nữa

_ Đkm . chỗ này đồng không . Công an nằm phục trên Đê ập xuống , mày búng ngón tay đi là xong . Đút trong túi quần , nó táng cho vỡ mồm

*
* *
Khoan đã. Các anh chị chắc đã nghĩ tôi là một con Nghiện. Hehe. Tôi đéo nghiện ngập gì đâu, cho đến lúc này thì tôi cũng chỉ mới nghiện một thứ thôi. Nghiện phụ nữ đẹp

Vậy tại sao tôi lại đồng hành với thằng bạn nghiện kia . Để tôi ngược dòng một chút về 12 năm trước nhé

Lúc mới về quê , tôi có đôi chút thất vọng về bản thân mình . Sau hơn một năm trời vô tích sự trên đất SG trở về nhà với 2 bàn tay trắng .
Bạn bè đồng trang lứa khi đó giờ đã yên ấm ổn định gia đình . Bà già tôi đang sống với ông anh ngoài Hà nội , thằng em dại thì vẫn vật vờ ở lại SG . Vậy nên chỉ có mỗi tôi ở nhà .
May sao tôi còn có đứa bạn gái ở xã bên sống chung . Nàng Châu Du Dân . Các anh chị còn nhớ nàng ấy chứ

Một buổi chiều đang ngồi chém gió với mấy thằng bạn trong sân thì có một thằng xóm bên đến chơi . Thằng này hồi còn bé cũng chơi khá thân , nhưng giờ thì nó Nghiện

Ku Nghiện đến chơi , mấy thằng bạn khinh bỉ bỏ về . Tôi ko lỡ lạnh nhạt với nó , dù nhìn nó có chút rờn rợn

Cà kê ôn xưa kể cũ chán , thế đéo nào lại gợi đến nỗi lòng tâm tư của nó . Nó kể về con đường dẫn tới cảnh Ngiện ngập của nó li kỳ như một thước phim trinh thám hình sự .

Tôi bị câu chuyện của nó hấp dẫn và tò mò khám phá thế giới mà nó sống .

Từ sau buổi chiều đó , ngày nào nó cũng đến nhà tôi . Cứ khi nào con Vk tôi dắt xe đi học là nó đến , dù sao thì khi đó tôi cũng vô công rồi nghề .
Nhưng những lần sau đó nó ko đến một mình nữa , lần nào nó cũng dẫn theo một hai thằng lạ hoắc từ tận đéo đâu . Vậy mà tôi vẫn đéo phiền , vẫn Open the Door _ Welcome các anh Nghiện

Những thằng kia trông sành điệu và có vẻ dư dả . Mỗi lần đến chơi bọn nó mang tới cả vốc hàng . Đa số mấy thằng này mới chỉ Ngáp chứ chưa đến độ đâm chọc . Lần nào bọn nó cũng mời tôi chơi thuốc , tôi nghoẹt mũi rè rè trong họng ra dáng dân nghiện trả lời

– Tôi chơi rồi, chơi rồi.

Trước khi ra về, lần nào bọn nó cũng để lại cho tôi mấy phân hàng . Tôi cho thằng kia hết .

Lâu dần nhà tôi thành ổ Nghiên , tiếng thơm vang xa khắp làng . Ai ai cũng nghĩ tôi Nghiện lòi mắt , mấy thằng chất chơi trong làng bàn tán ra vẻ sành sỏi. Rằng thì là Nam đen chỉ là dạng Amateur thôi , chưa phải Nghiện

Bá phụ tôi biết chuyện . Ông bắt tôi ra phố làm quản lí cho khách sạn của bà Mợ . Đoạn tuyệt với đám Nghiện qua đó cũng cắt luôn Ngôi nhà hạnh phúc của con Vợ tôi .
Cũng nên nhắc thêm , có mấy em Nghiện xinh như hot girl cũng thường xuyên lui tới nhà tôi . Vậy là con Vợ tôi trong mắt hàng xóm cũng chả khác gì lũ Nghiện . Nhiều lần nó dọa bỏ tôi nếu còn giao du với đám đó

Ra Khách sạn . đối với tôi lại như Cá gặp nước, dù gì tôi cũng từng gắn bó với gđ bà Mợ từ rất nhiều năm trước rồi . Ở đây tôi có rất nhiều cửa kiếm tiền dù rằng nó có hơi đê tiện.

Duy có một điều khiến tôi ko vui, tôi ko đc ra khỏi KS . có tiền cũng chẳng có chỗ tiêu . Cứ đến bữa ăn phải chạy sang Biệt phủ nhà bà ấy , ăn xong lại phải quay về ngay .
Mãi tôi mới tìm đc giải pháp để tôi và con Vợ đc gần gũi nhau , mỗi khi nó ra thăm .
Nhưng từ trong thâm tâm tôi rất nhớ Ku Nghiện và đám bạn nó . Mặc dù tôi chẳng nghiện ngập mẹ gì
Thằng con lớn của bà Mợ cũng là thằng bạn nối khố của tôi . Nhưng tôi và thằng mặt lìn này hay gây chuyện . Mỗi dịp như thế tôi lại bỏ đi mấy ngày khiến bà già nó phải bỏ hết công việc bên Hà nội để về trông coi KS .

Ra khỏi KS kiểu gì tôi cũng ghé thăm ku Nghiện
Một lần đến chơi , thấy nó đang sốt , nằm rên hừ hừ trong Chăn . Chẳng phải nó đau ốm gì đâu . Nó chỉ đang Vật thôi . Thảy cho nó cái hàng là lại tỉnh như Sáo . Tôi chạy vào làng lấy cho nó một con hàng loại 50k . loại Sang thời điểm đó .
Nó mài nửa cái hàng ra chích . Tôi thắc mắc sao ko chơi hết , nó bảo

– Tôi vật 3 ngày nay rồi , chơi hết một phát là sock chết ngay

Thằng này nhà nghèo , đua đòi mà nghiện . Trước làm bốc vác , giờ mất sức chẳng có ai thuê . Giờ nó đi làm Chà Đồ Nhôm
Đêm đêm nó đi khắp làng . Chổi cùn , giế rách , nồi niêu xong chảo nhà ai để quên ko khóa cửa bếp nó lượm tất đem ra vựa phế liệu cất hộ

Dịch Cúm gà H5N1 đầu năm 2004 tàn phá gần như tất cả các vùng nông thôn Vịnh Bắc Bộ , đồng thời ảnh hưởng rất nhiều đến nồi cơm của mấy anh em Nghiện .

Ko ai ăn thịt Gà cả , mà Gà là thứ dễ bắt trộm nhất

Mấy anh em Nghiện có thể lầy lội đáng khinh , nhưng trí thông minh của họ ko thể phủ nhận .

Có lần nó khoắng bếp một gđ trong xóm , thấy có chiếc Angel dựng trong bếp , chìa khóa vẫn cắm trên Ổ . Nó bỏ qua luôn chỉ lượm mấy cái nồi cá kho . Hỏi sao ko dắt về , nó vằn mắt chửi tôi .
– Ngu như Chó . Lấy mấy thứ lặt vặt người ta ko xót . Lấy mất cái xe bằng cả gia tài , người ta báo Công an . Công an túm vài thằng Nghiện lên đội giã cho một trận là ra ngay .

Bọn này chưa khi nào khiến tôi hết đi sự thú vị

Cánh tay nó trầy trụa đầy những vết lở loét gớm ghiếc , nó bảo bị chó cắn

Rồi nó rủ tôi đi Câu chó . tôi bảo

– Tao thèm tiền đến mức nào mà phải đi Câu chó

Nó bảo – Cứ đi đi , vui lắm

Tôi bị giam hãm bí bách nơi KS của bà Mợ béo, không đc tự do làm việc riêng cho mình. Con Vợ tôi. Nàng Châu Du Dân xinh đẹp, nàng hay phàn nàn có người yêu mà như không
Tôi hiểu điều ấy, yêu một thằng nghèo như tôi đã là thiệt thòi lắm. Mỗi lần gặp nhau cứ phải lén lút chui rúc trên phòng chỉ sợ bà Mập phát hiện .

Hôm ấy mồng 8 tháng 3. Tôi lại vừa gây lộn với thằng mặt lồn Quý. Nhân cớ đó tôi lượn luôn, định đi vài ngày thì về, nếu có bị bà già nó la mắng thì tôi đổ lỗi cho thằng chó ấy

Trong lúc chờ hết ngày để đón con vợ, tôi ghé thăm ku Nghiện và thế là nhận đc đề nghị đi câu Chó như trong cuối Chapt I tôi đã chia sẻ .

Tất nhiên tôi nhổ nước bọt vào lời rủ rê của nó, nhưng rồi cuối cùng vẫn rơi vào chuyến đi săn đêm bão táp.

Chơi hàng xong một lúc, Ku Nghiện lấy lại đc sự tỉnh táo. Nó chạy vào nhà ông chú mượn đc con Wave tàu rủ tôi đi chơi. Lúc đó mới 11h trưa. Con vợ tôi chiều tối mới đi học về nên tôi leo lên xe nó mà chẳng phải lăn tăn.
Phi thẳng sang một xã bên, bọn tôi ghé nhà thằng bạn nó, thằng này tên An. Nghiện lòi mắt. Trong nhà còn có một thằng nữa tên Tú. Cả 2 thằng này tôi quen cả, hồi bọn này còn học phổ thông chơi bời với tôi suốt . Thằng tên Tú đẹp trai nhà khá giả, hồi chuẩn bị tốt nghiệp cấp 3, thấy bảo có xuất xin đi học Lục Quân, thế đéo nào giờ lại nghiện .

Lát sau thêm một thằng nữa từ tận dưới Tiền Phong lên góp mặt. Thằng này ít tuổi có đứa bạn gái đang học cấp 3. Lúc chưa phải ra làm Khách Sạn, 2 đứa nó chui rúc nhà tôi suốt , con bạn gái nó cũng có vài lần trốn học vào nhà tôi chơi

Tôi bắt đầu sốt ruột khi chiều dần xuống, cuối cùng cũng chẳng thằng nào đưa tôi về. Bọn tôi uống rượu nhắm với móng giò ở quán ăn đầu làng sau đó tập trung ở nhà thằng An. Nó lôi từ sau đống gạch vụn trong vườn ra một cây tuýp sắt có gắn thòng lọng . Nhìn thấy nó tôi buột miệng chửi thề

– Ôi cái Đkm

Chẳng cần đợi bọn kia lên tiếng thì tôi cũng đã biết rằng đêm nay tôi sẽ có một chuyến Đi Săn thực sự lần đầu tiên trong đời .
Trời miền Bắc đang là mùa Xuân, mới 6h đã tối om và đường xá thì đã thưa người đi lại.

Bọn tôi 5 người chạy trên 3 chiếc xe, tôi ngồi sau thằng Tùng người Tiền Phong. Thằng An và ku Nghiện ngồi chung xe chạy trước nhất. Dưới ánh sáng đèn xe máy, bụi đường cùng sương khói mùa Xuân bốc lên. Cảm giác chúng tôi giống như một đạo quân Thập tự hơn là một bọn trộm .
Và cũng dưới ánh sáng mờ ảo đó, 2 lần tôi thấy 2 con chó bị kéo lên từ cái thòng lọng của ku Nghiện .

Mới chưa 8 h đã kiếm đc 2 con hàng. Bọn nó đi bán 2 con chó đc hơn 1 triệu rồi ghé bến xe lấy Heroin. Trước lúc lấy hàng thằng Tùng gọi điện cho con bạn gái bảo bắt xe ôm lên thị xã .
Chúng tôi thuê một phòng trong một Khách sạn gần bến xe. Thằng Tú cũng gọi điện cho bạn gái nó đến
Tôi nhìn những người bạn đồng hành của mình, 2 thằng Tú và Tùng nom rõ đẹp trai, cả một tương lai rạng ngời lẽ ra đang chờ đợi nó. Vậy mà giờ này cuộc sống chỉ quanh quẩn với một vấn đề đơn giản là làm sao xoay đủ tiền để phê hết một ngày
.
Lên phòng một lúc thì con bạn gái thằng TÚ cũng đến. Con này dẫn theo một đứa nữa. Cả 2 đứa mặt non choẹt, xinh đẹp và sành điệu. Chắc vẫn còn học cấp 3.

Ku nghiện lấy hàng ra chơi, nó và thằng An nghiện nặng lên phải chích. còn thằng Tùng và Tú chỉ ngáp. 2 con bé kia cũng ngồi hít thuốc như dân nghiện thực thụ. 2 đứa này có kiểu hút rất sang chảnh, nó cuộn tờ 5 ngàn lại như một ống hút, thằng Tú mồi thuốc cho nó từ cái hộp quẹt lúc nào cũng bật xoành xoạch
Hai con ranh có vẻ coi thường khi thấy tôi ko chơi thuốc cùng chúng

Gần 9h con bạn gái thằng Tùng cũng xuát hiện. Em này tên Hà

Nó chả nghiện ngập gì, chỉ có điều ngu ngốc là lại yêu một thằng nghiện. Con gái mới lớn muôn đời vẫn ngốc nghếch như thế .

_ Thích trai hư_

Tôi và con bé ngồi cạnh nhau nhìn ngắm lũ nghiện. Đã lâu ko gặp nom nó xinh đến lạ. Tôi ghé tai nó thì thầm

_Lâu ko gặp, hôm nay ngon thế.

Nó đấm vào nách tôi đau điếng .

Tôi đau nhưng vẫn nở nụ cười man trá, đéo hiểu sao hôm nay tôi thich con này ghê

Thằng Tú một lần nữa rủ tôi chơi thuốc. Tôi cười cợt bảo nó rồi choàng vai ôm một trong 2 đứa con gái kia

– Mày bảo em này chịu yêu tao thì tao chơi

Tôi lại bị con Hà cho ăn một đấm nữa, nhưng em bị ôm thì chả có ý kiến gì. Ẻm chu mỏ thì thào vào tai tôi

– Anh ko dám yêu em đâu

Cả bọn cười ầm ĩ

Tôi định đi xuống lấy lon Coca, 2 con kia, đứa thì nhờ lấy nước Yến, đứa thì đòi Bò húc. Con Hà cũng đòi nước Fanta. Tôi nạt nó .

– Mày ko làm gì thì tự xuống mà lấy

Tôi bước ra cửa, con bé cũng đi theo sau. Xuống đến quầy Bar , nó chọn đủ thứ nước đủ dùng cho 8 người . Thằng nhân viên KS cho cả vào một cái bịch rồi đưa cho con bé. Con bé đón lấy rồi ngúng nguẩy bước lên cầu thang
Tôi bước theo sau, trong ánh sáng mờ ảo của ánh đèn cầu thang, tấm lưng thon thả của con bé nhấp nhô ngay trước mắt .

Đến đoạn chiếu nghỉ, tôi chạy vượt lên tóm vào phần eo mềm mại và xoay mạnh con bé lại .
Một tay tôi đỡ gáy, tay còn lại hờ hững vòng ra sau ôm lấy tấm lưng thon. Nhanh như cắt tôi đặt lên đôi môi đỏ như son của con bé một nụ hôn. Con bé cúi mặt tránh đc, môi tôi chỉ chạm đến má .

Nó lấy hết sức bình sinh đẩy bật tôi ra, lực đẩy quá mạnh khiến tôi bật ngửa đập cả lưng cả đầu vào tường. Đau quá tôi la lên thành tiếng
Con bé chạy huỳnh huỵch lên cầu thang, vừa chạy vừa cười rinh rích .

Bịch nước vừa rồi rơi khỏi tay con bé mỗi thứ lăn mỗi nơi, may ko có lon nào bị xì gas .
Tôi cúi xuống nhặt lại, vừa nhặt vừa rên thầm trong lòng ko biết nó có mách thằng bạn trai nó ko
Lên đến phòng, chẳng thấy ai có thái độ khác cả. Tôi ngồi xuống cạnh con Hà, nó quay sang tôi cười hì hì như xin lỗi

Ăn xong bữa thuốc cũng chỉ mới chưa đầy 23h. Hai thằng Thanh Lâm đề nghị đi săn chuyến nữa. Cả bọn hôm nay có tôi đồng hành đều cảm thấy vui vẻ và may mắn .
Tôi đéo muốn đi, tôi chỉ muốn ở lại vùi mình trong chăn ấm với 3 cô em xinh tươi mơn mởn này.

Nhưng tất nhiên tôi chẳng có cớ từ chối rồi. Ba đứa con gái ở lại còn bọn tôi lại lao vào màn đêm tiếp tục cuộc săn may rủi..

Lũ cẩu tặc chúng tôi rời khỏi Khách Sạn lao vào màn đêm. Đến một quán thịt Cầy gần Bệnh viện 74. Thàng An dừng xe lại để ku Nghiện nhảy xuống, nó móc dưới ống cống lên cây Tuýp, cần câu thuốc phiện của cả bọn. Hóa ra lúc bán 2 con chó bọn nó dấu cây tuýp ở chỗ này

Ko có đích đến cụ thể vì bất cứ khi nào trên đường đi cũng có thể bất ngờ xuất hiện một em “hàng thơm” đang lông nhông trên đường .

Nhưng suốt quãng đường trên QL23 chẳng có lấy một ông Mực hay ông Rôn ông Béc nào xuất hiện để ku Nghiện giật lên cả. Chỉ có 5 thằng chó dại chúng tôi là còn lẹo dẹo trên đường
Mới hơn 12h nhưng trời tối đen như tiền đồ của mấy thằng bạn tôi vậy
Lòng vòng thế nào, cuối cùng cả bọn lại giạt tới ngay ngôi làng của thằng An. Chắc đều nằm trong tính toán của nó, dù sao thì ở làng này nó thuộc nằm lòng từng con ngõ

Đêm đã khuya. Tiếng chó sủa râm ran khắp làng. Lũ chó trở lại bản năng săn mồi khi màn đêm xuống . Hung dữ và rất khó gần.

Ngang qua một ngôi nhà khang trang. Từ trong sân, một ông Milu to vật vã xồ ra sủa dữ dội .
Cây tuýp của ku Nghiện vô tác dụng vì ko thể tiếp cận đc con chó dữ .
Cả bọn lướt qua và tập trung lại ở đầu ngõ cách ko xa ngôi nhà
Ku Nghiện móc trong túi áo khoác ra một bịch nilon . Bên trong bịch là một gói nhỏ bọc trong lá chuối khô . Bả chó

Ku nghiện và thằng An quay trở lại ngôi nhà. Ngang qua cổng, ku nghiện thảy cả hai cục Bả xuống rồi thong thả tăng ga đi luôn về cuối con ngõ. Từ đầu này tôi thấy rõ con chó chồm ra ngoạm lấy cục bả
Chưa đầy 2 phút con chó hộc lên một tiếng rồi sủa oăng oẳng đau đớn . Nó chạy vào trong sân giãy đành đạch vài cái rồi nằm im .
Thằng Tùng chạy vào ngõ một mình thám thính, vượt qua ngôi nhà chừng 20m nó dừng lại. Thằng Tú chở tôi lại chỗ thằng Tùng. Chúng bảo tôi đi lượm hàng

Đã nhiều lần thấy những con chó phải bả, tưởng tượng ra cái mõm sùi những bợn bọn mép trắng ởn. Tôi thấy hãi bật lại ngay

_ Bố chịu, lại còn mò vào tận trong sân người ta nữa à cơ

Hồi còn nhỏ, nhà tôi cũng nuôi một em cún. Nó cũng bị đánh bả. Nhưng bọn trộm ko bắt đc em ấy, bằng chút sức tàn, nó chạy về đến sân mới chịu lăn ra tru lên những tiếng ai oán
Anh em tôi thương con chó, nghe ai đó nói cho uống nước đường để rửa ruột thế là làm theo. Cứu chả cứu đc, người nó ướt sũng. Những đám lông bết lại cùng bùn đất. Vẻ dễ thương thường ngày của nó biến mất , giờ chỉ là một con chó chết bẩn thỉu. Anh em tôi chở ra quán thịt cầy bán đc 100 bạc

Cả bọn chạy tới chỗ 2 thằng đang chờ. Thằng An hất hàm hỏi bọn tôi sao ko lượm hàng

Nếu ai nhận ra nó trong câu chuyện này chắc sẽ hình dung ra cái kiểu hất hàm của nó

Đã ngán tới tận cổ, tôi giục về.

_ Bố thấy hết vui rồi!

Thằng An và ku Nghiện nhìn tôi đầy vẻ ngờ vực, chắc chúng nó nghĩ tôi ko muốn dây dưa nữa
Thằng An nhỏ thó nhưng lì lợm, trước còn học cấp 3 tôi cũng khá thân với nó. Giờ Nghiện ngập, cái sự lì lợm của nó lúc này khiến tôi……địt con mẹ ghê dái.

Suốt hai tiếng đồng hồ lang thang trên đường, giờ phải bỏ dở cả mấy tép Heroin nằm kia nên cả bọn đều rất lưỡng lự. Cuối cùng thằng Tùng trở về cùng tôi còn 3 thằng kia ở lại xử lí con chó hay gì gì tôi đấm buồi quan tâm nữa

Ra khỏi làng trời bỗng đổ mưa Xuân, những giọt mưa chỉ như bụi nước nhưng cả một đoạn đường dài về Khách sạn đã khiến mặt tôi như đóng băng vì giá lạnh .

Về đến nơi, không kịp đợi thằng kia dựng xe, tôi lao xầm xập lên phòng .

Cơn mưa xuân lạnh giá cũng với nỗi tức giận bầm tím khiến lúc này tôi chỉ có một mong muốn là chui ngay vào trong một chiếc chăn ấm áp ngủ một giấc đến trưa hôm sau
Con Hà ra mở cửa cho tôi. Nó vẫn nằm xem tivi, ko ngủ đợi chúng tôi về. Chắc nó ko bắt sóng đc với hai con bé kia
Ẻm đang định hỏi tôi về những người còn lại thì thằng Tùng đã bén gót ngay sau lưng .

Vào đến phòng tôi vội vàng cởi giày rồi phi lên giường . 2 đứa học trò vẫn đang say sưa ôm nhau ngủ. Vừa rúc vào trong chiếc chăn mỏng, hơi ấm và hương tóc thơm ngào ngạt của đứa con gái nằm bên cạnh khiến tôi ngây ngất .

Chỉ mới ít phút trước thôi, lúc còn đang băng qua màn mưa lạnh giá. Ngồi sau xe thằng Tùng tôi còn gào thét chửi trời chửi đất, chửi bản thân mình sao lại rồ dại bám càng mấy thằng vô lại để phải rơi vào hoàn cảnh này. Thế mà giờ có tí hơi con gái, bao nhiêu bực dọc vụt tan biến như chưa từng có gì

Đứa nằm cạnh chính là đứa hôn tôi hồi tối. Nó nằm quay lưng lại với tôi. Tôi nghịch ngợm gác chân lên người nó, nó nằm im .
Đc đà tôi luồn tay lên chụp trước ngực .
Phà ơi. nó chả thèm mặc Bra

Chưa kịp cảm nhận gì thì tôi đã ăn ngay một phát cấu bật máu nơi mu bàn tay. Nó xoay mình quay mặt lai trợn mắt nhìn tôi. Tôi nở nụ cười ranh mãnh đáp lại
Chắc ko thấy sự trở lại của 3 thằng kia lên sau một lát đứa bạn gái thằng Tú ngóc đầu dậy quay qua hỏi tôi . Tôi bảo bọn nó đang đi lấy thêm hàng nó mới yên tâm ngủ tiếp .
Dù có là gái hư nhưng thực chất ngoại trừ thằng Tùng, cả tôi và cái Hà mới chỉ gặp bọn này lần đầu cho nên cũng ko thoải mái lắm nếu thiếu thằng Tú
Thằng Tùng ko ngủ. Nó lại mài cục hàng ra chơi, con Hà ngồi cạnh người yêu róc rách gặm cái bánh mì bọn tôi mua lúc trên đường về .
Ko đùa giỡn đc với em học trò, tôi ngủ lúc nào không hay.
Nhưng chắc chưa đầy 1h. Tôi bị đánh thức bởi những âm thanh dội lên từ dưới đất, những thanh âm vô cùng quen thuộc .

Địt bà nó. Thằng Tùng và con Hà đang xoạc nhau ngay giữa phòng, đèn đuốc sáng choang

Tôi nằm im ko dám động đậy, mở mắt ra cũng đúng lúc cô em kia nhìn sang. Tôi và ẻm nhìn nhau cười ko dám phát ra tiếng. Khẽ đưa bàn tay lên, tôi ve vuốt khuôn mặt ẻm gợi tình.
Con bé trợn mắt lên nhìn tôi. Mất hứng, tôi thõng tay nhắm tịt mắt lại .

Ở dưới sàn, tôi cảm thấy rõ những hơi thở phì phò của hai đứa, tiếng đấm vào ngực thằng Tùng của con Hà ra hiệu nó chậm lại, tiếng hai đôi môi áp vào nhau để làm giảm biên độ thanh âm

Chừng 5p sau, cuộc giao hoan kết thúc. Tôi nghe rõ tiếng bước chân thằng Tùng đi vào WC. Tôi xoay mình nhỏm dậy nhìn xuống cũng đúng lúc con Hà đang nửa ngồi nửa quỳ dưới sàn nhìn lên. Trên mình nó vẫn mặc chiếc áo thun còn phía dưới độc cái Underwear .

Một cảm giác ghen tuông lạ lùng xuất hiện. Tôi luồn tay móc cái ví ra phang thẳng vào mặt nó. Con bé ko tránh đc, cái ví đập bốp vào mặt rồi rơi xuống bên cạnh
Tôi nhìn con bé đầy vẻ căm thù, nó cúi mặt tránh ánh nhìn của tôi rồi điềm nhiên thu dọn chiến trường.

Tôi quay lưng nằm xuống cố tìm giấc ngủ. Em kia cũng giả vờ trở mình dường như đang rất say giấc.
Sau một lát tôi bị vật gì đó thả trúng đầu, ngẩng mặt nhìn lên thì thấy vẻ mặt khinh khỉnh của cái đứa con gái vừa làm trái tim tôi đau. Hóa ra nó trả lại ví cho tôi

Tôi tỉnh giấc vào trưa hôm sau. Hai đứa gái đú chia tay mà ko một lời từ biệt

Tôi chở thằng Tùng và cái Hà về lại Thường Lệ. Chúng thả tôi ngay Khách sạn của bà Mợ yêu quý. Dọc đường ko quên thắc mắc về sự mất tích của bộ 3 sát thủ.

Mấy ngày sau tôi mới biết 3 thằng quay lại khiêng con chó. Chủ nhà rình trong nhà vác gậy tri hô cả làng ùa ra đập cho 3 thằng một trận tơi tả .
Hay tin. Tôi ngửa mặt lên vái trời thầm đội ơn ông bà ông vải đã cứu tôi thoát khỏi một trường đại họa

Ngoại trừ ku Ngiện. 11 năm qua tôi ko còn gặp lại bất cứ thằng nào nữa. Chỉ sau một đêm tôi kinh tởm tất cả với những gì liên quan đến Ma túy

Bonus+

Một buổi chiều tối cuối tháng 3. Đang nằm thư giãn theo dõi một trận đấu sớm giải Ngoại hạng thì chuông cửa KS reo lên. Đây không phải điều bình thường vì cửa KS luôn luôn mở để chào đón khách .
Tiếng chuông cửa là tín hiệu đặc biệt dành cho tôi. Tôi và con vk tôi luôn có một một quy ước nhất định . Nàng chỉ ra thăm tôi vào 2 buổi sáng cố định trong tuần. Nhưng khi có việc đột xuất nàng thường bấm chuông rồi sau đó ngồi trong quán nét sát bên chờ tôi xuống

Nghe tiếng chuông, tôi bỏ dở trận đấu chạy ra cửa. Ko có ai cả, trong quán nét cũng chẳng có ma nào. khuất sau phía cửa chính có bóng một đứa con gái mặc áo khoác gió đồng phục học sinh. Con vợ tôi ko mặc áo đó, nàng đã là sinh viên rồi
Đang định quay đi bỗng đứa con gái ngoảnh lại nhìn.

Surprise. Là em Hà

Tôi bước lại cánh cổng, trông em có vẻ buồn bã

– Em bấm chuông à??

Con bé im lặng không trả lời, gặng hỏi mấy lần nữa miệng nó vẫn đơ ra

Hai tỉ neuron thần kinh trong não tôi hoạt động hết công xuất để giải mã hoàn cảnh này
Chắc thằng Tùng của ẻm bị úp sọt ở đâu đó hoặc chính nó vừa đá em ấy xong. Hoặc rất có thể em ấy yêu tôi con mẹ nó rồi

Tôi ngọ nguậy nghiêng ngả nhìn ngắm khuôn mạt xinh đẹp trong ánh sáng mờ mờ. Có hai giọt nước nơi khóe mắt. Tôi mà hỏi câu nữa thì kiểu gì hai giọt nước đó cũng chảy ra ào ào.

Thôi xong. Chuẩn cơm mẹ nấu. Em ấy yêu tôi rồi

Ngó cái dáng ngọ nguậy tức cười của tôi. Nàng bật ra tiếng cười, tiếng cười vừa phát ra đã bị kìm lại
Nàng muốn lấy lại sự nghiêm trang lúc nãy .

Chẳng thèm để ý nỗ lực của nàng, tôi ôm chầm lấy em. Vòng tay tôi siết lại, đôi cánh tay nàng hờ hững buông xuôi từ từ đưa lên ôm lấy đôi vai tôi gầy guộc xương xảu

_ Em nhớ anh
.
.
The end

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *